Thứ Hai, 26 tháng 8, 2019

VÕ NGUYÊN GIÁP


Thơ Thái Bá Tân


Nhẫn nhục mưu việc lớn
Là việc rất đáng khen
Nhẫn nhục để khỏi chết
Là thứ nhẫn nhục hèn.

Nhớ hồi ông Giáp chết,
Cả nước như lên đồng
Đặc biệt mấy bác trẻ,
Vật vã khóc thương ông.

Lạ, khi ông còn sống,
Bị làm nhục nhiều năm
Rồi ốm, nằm một chỗ,
Sao không ai đến thăm?

Mà rồi mấy bác trẻ
Biết gì về ông này?
Ngoài cái được phép biết
Trong sách sử xưa nay?

Ông chết một vài tháng,
Các thành phố đua nhau
Đặt tên ông cho phố
Cứ như sợ nhỡ tàu.

Tôi không yêu, không ghét
Ông tướng cộng sản này
Kính trọng cũng không nốt,
Vì ba điều sau đây.

Một, thua xa Trần Độ,
Đến trăm tuổi, mà rồi
Vẫn nghĩ cộng sản tốt,
Không hối hận, theo tôi,

Đó là sự mù quáng,
Là giáo điều nặng nề
Riêng việc ấy cho thấy
Đầu óc có vấn đề.

Hai, người ta nhẫn nhục
Để phục quốc cứu người
Ông thì hèn, chịu nhục
Để được sống hết đời.

Ba, tài năng quân sự.
Tôi không là chuyên gia
Nghe đồn cái tài ấy
Là của người Trung Hoa

Ông, như nhiều tướng khác,
Chiến tranh thì nhân dân,
Mà trận nào cũng thế,
Nổi tiếng nướng nhiều quân.
*
Vào ngày ông Giáp chết,
Khi cả nước lên đồng
Nhiều người bảo tôi lạ
Không viết gì về ông.

Một, vì sao phải viết
Tôi không là phóng viên
Không có ai đặt viết
Cũng không ai cho tiền.

Hai, nghĩa tử, nghĩa tận
Đã nhận xét không hay
Thì tôi im không viết
Chờ đến ngày hôm nay.

Đừng ném đá tôi nhé
Mọi người có quyền khen
Tôi thì nói ngược lại,
Vì tôi cũng có quyền.


Khủng hoảng bãi Tư Chính: Bước ngoặt mới cho Việt Nam


Nguyễn Quang Dy
Biển Đông khủng hoảng “lần 2” tại bãi Tư Chính là tiền đề cho một cuộc “khủng hoảng kép” về đối ngoại và đối nội của Việt Nam. Nửa cuối năm 2019 sẽ chứng kiến một bước ngoặt mới cho Việt Nam khi đất nước phải “tái cân bằng” quan hệ chiến lược với Mỹ và Trung Quốc, đồng thời chuẩn bị đổi mới thể chế để cải cách kinh tế và chính trị cởi mở hơn.

Bản đồ Bãi Tư Chính ở Biển Đông. Ảnh: RFA
Bước ngoặt và “khủng hoảng kép”
Về đối ngoại, đối đầu và triển vọng có thể mất bãi Tư Chính buộc Việt Nam phải nâng cấp quan hệ với Mỹ lên đối tác chiến lược và tái cân bằng quan hệ với Trung Quốc để bớt lệ thuộc hơn. Dự kiến chuyến thăm Mỹ của TBT-CTN Nguyễn Phú Trọng vào tháng 10/2019 (theo David Hutt) là thời điểm hệ trọng để điều chỉnh chiến lược, trước khi quá muộn.
Về đối nội, diễn biến mới tại bãi Tư Chính và triển vọng điều chỉnh chiến lược buộc Việt Nam phải đổi mới thể chế toàn diện, để tháo gỡ ách tắc đang làm triệt tiêu những tiềm năng và động lực phát triển đất nước. Việt Nam cần tiếp tục chống tham nhũng và kiểm soát quyền lực của các nhóm lợi ích thân hữu đang thao túng làm triệt tiêu động lực cải cách.
Nếu Việt Nam không tháo gỡ được hai vấn đề lớn nói trên đúng lúc (trước năm 2021) thì không chỉ mất bãi Tư chính mà còn có thể mất luôn chủ quyền quốc gia. Kinh nghiệm trong mấy thập kỷ qua cho thấy cơ hội mới đang đến, nhưng có thể tuột khỏi tay. Với tính cách thất thường của tổng thống Trump, cửa sổ cơ hội để điều chỉnh chiến lược đang khép lại.
Trong một thế giới bất an với những hệ lụy bất ổn, quốc gia nào cũng phải dựa vào nội lực là chính, trên cơ sở chủ nghĩa dân tộc. Nhưng trong trật tự thế giới mới khó lường, không một quốc gia nào (kể cả Mỹ và Trung Quốc) có thể sống biệt lập mà không cần đồng minh và đối tác. Tuy đối ngoại là sự nối tiếp của đối nội, nhưng nó làm đòn bẩy cho đối nội.
Đếm ngược bom nổ chậm

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2019

TIẾN SĨ TẠ ĐÌNH THÍNH KỂ CHUYỆN ĐI VIẾNG TƯỚNG TRẦN ĐỘ


Tạ Đình Thính

Khi được tin ông Trần Độ (Tạ Ngọc Phách) qua đời, trong một cuộc khai hội, anh LHD chuyên theo dõi về an ninh thông tin: con ông Trần Độ là Trần Thắng đã nộp cho cơ quan hữu quan 90kg tài liệu, phần lớn là có quan điểm phê phán đường lối chính sách, đó là sách báo, tài liệu gửi về từ nước ngoài.
Hơn 8 giờ hôm tổ chức viếng ông Trần Độ, tôi đi bái biệt ông Tạ Ngọc Phách. Gặp anh Cao Sơn, được biết không tổ chức được nhóm biên tập “Việt Nam Tạ tộc phả” để viếng ông Tạ Ngọc Phách. Ông Tạ Thái An không đến.
Tại tang lẽ ông Tạ Ngọc Phách, những phút đầu, chủ yếu là người nhà, các dòng họ Tạ đến viếng. Rất đông bạn bè. Ngoài việc trên tường nhà tang lễ bỏ đi chữ “vô cùng” trong tiêu ngữ “vô cùng thương tiếc”, con trai ông khi đáp từ đã không tiếp nhận lời điếu do Vũ Mão đọc và việc vỗ tay hoan hô lời đáp từ của những người dự tang lễ (sau này Vũ Mão viết lại trong bài ‘nghị sĩ đóng vai nghệ sĩ’ thì khi đọc đến đoạn “lỗi” thì đọc nhỏ như không đọc, bài này anh Trần Thắng lại nói là đọc rõ), còn mấy điều đáng chú ý:
Có một bức trướng của một nhóm do cụ Lê Giản đứng tên không được vào viếng cứ trương ở sân nhà tang lễ suốt buổi:
Tướng quân Trần Độ,
Nhân văn danh tướng,
Trí dũng vẹn toàn.
Hoặc các bức trướng khác của bạn hữu ca ngợi ông Trần Độ như:
Trọn nghĩa nước non,
Vẹn tình đồng đội.
Phong cách Việt Nam,
Tâm đức HCM.
Tuệ mục, tuệ tâm.

ĐÁM TANG TƯỚNG TRẦN ĐỘ


Lưu Trọng Văn
09-08-2015

Nhà thơ Chế Lan Viên chê tướng Trần Độ khi làm thứ trưởng bộ Văn hóa (thực chất quyền như bộ trưởng) đã đem cách điều hành mệnh lệnh trong quân đội vào trong điều hành một cơ quan quản lý văn hóa. Tính của Chế Lan Viên thường châm trích cay nghiệt, ông bảo với gã, muốn gặp ông Độ phải báo cáo qua từ anh tiểu đội trưởng…
Rồi nghe cha gã kể, một lần có việc cha gã đến bộ Văn hóa ở đường Ngô Quyền để nói với ông thứ trưởng về tình hình văn hóa nghệ thuật theo cha gã là đang bê bết. Gặp ông Độ ở cầu thang, cha gã đi lên, ông thứ trưởng đi xuống, ông Độ hỏi sẵng, việc gì ? Cha gã tức khí gắt lên, có việc với anh đấy.
Gã rất hiểu tính cha gã. Có lần cha gã đã đập bàn với ông Trường Chinh vì ông phê phán Nguyễn Tuân khi Mỹ ném bom thảm sát Hà Nội lại chỉ viết chuyện về…phở.
Khi ông Lê Duẩn như cụ Huỳnh Thúc Kháng xưa, bảo truyện Kiều của Nguyễn Du là dâm thư, cha gã đã gân cổ bảo vệ nàng Kiều. Khi trong cuộc họp bàn về kỷ niệm 600 năm Nguyễn Trãi toàn các trí thức tên tuổi cả, ông Võ Nguyên Gíap chắp tay sau đít cứ đi đi lại lại, cha gã bảo ông Giáp, anh ngồi xuống như anh em đi.
Thực ra tướng Trần Độ cùng trong một guồng máy quá lâu không thể không nhiễm cái thói quen của hầu hết các vị lãnh đạo tự cho mình có chức là đương nhiên ngồi trên đầu bất cứ ai.
Gã không thích cái thói ấy. Đến bây giờ gã vẫn nói như Phùng Quán, không thích thì bảo là không thích.
Nhưng rồi đám tang của ông, từ Sài Gòn chân ướt chân ráo ra, gã đã đến dự. Nắng gắt lắm. Cả cái sân Nhà Tang lễ như đổ lửa. Gã đến không hề vì tò mò, không hề vì muốn ta đây tỏ một thái độ chống đối này nọ mặc dù chống đối… đang là mốt thời thượng.
Vậy mà đã 13 năm trôi qua rồi.
Hôm nay 9.8 ngày ông Trần Độ mất.
Gã xin thắp nén nhang tưởng nhớ ông. Và cái ngày nắng gắt ấy gã cũng đã khóc chia tay ông cùng một nén nhang.
Không thích một việc, đó là cái thói đời, thương cho những người như ông cũng bị nhiễm. Nhưng lại có nhiều cái thích khác lớn hơn, đè khuất cái gờn gợn không thích kia.
Vòng hoa của đại tướng Võ Nguyên Giáp, và vòng hoa của gia đình đại tướng Lê Trọng Tấn, đại tướng Hoàng Văn Thái bị ách lại chưa được đưa vào viếng trung tướng Trần Độ. Tình hình rất căng thẳng, đại tá Huyên, trợ lý của đại tướng Võ Nguyên Giáp nói sẽ điện về xin ý kiến của đại tướng.
Lý do là trên băng tang đề dòng chữ “vô cùng thướng tiếc” trung tướng Trần Độ. Chỉ thị từ cấp cao nhất, không để lọt bất cứ “vô cùng thương tiếc” nào mà chỉ được, “kính viếng” hoặc “viếng” thôi.

GS. NGUYỄN HUỆ CHI KỂ VỀ ĐÁM TANG TƯỚNG TRẦN ĐỘ




Tôi có may mắn dự đám tang lịch sử này. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy quyền uy cộng sản hiện ra chát chúa, ở một nơi vốn ra phải nhường bước cho sự trầm mặc của cuộc sống tâm linh. Tôi đi cùng với anh Phan Đình Diệu. Chúng tôi rất ngạc nhiên khi vòng hoa tang của hai chúng tôi đang định vượt qua cổng vòm ngoài đường Trần Thánh Tông để vào sân nhà tang lễ bỗng bị ngăn lại bất thình lình, và bị giật dải băng đen có mấy chữ "Vô cùng thương tiếc tướng quân Trần Độ" để thay bằng mấy chữ "Kính viếng ông Trần Độ". Đang đứng ngơ ngẩn vì chưa hiểu được vì sao lại có một sự trắng trợn vượt quá tưởng tượng của mình như thế thì một vòng hoa sang trọng hơn lù lù tiến vào và cũng bị giật giải băng để cắt cụt đi đúng mấy chữ như của chúng tôi, còn vứt cả hai mảnh nhựa hoa văn thếp nhũ vàng trang trí hai bên xuống đất. Đó là vòng hoa của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Biết ngay có lệnh trên ban xuống, tình thế nghiêm trọng rồi, hai chúng tôi đành chịu bất lực theo dòng người mà đi.

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2019

Nếu Trung Quốc lập được B.O.T ở Bãi Tư Chính, VN sẽ mất tất cả!


Nhân Hòa
2019-08-21


Hình minh họa. Tàu Hải cảnh 46111 của Trung Quốc hộ tống tàu Hải Dương 8 vào vùng biển của Việt Nam. Courtesy of Twitter Ryan Martinson
Trung Quốc chọn Bãi Tư Chính, ngoài các nguyên nhân đã được phân tích, có một lý do quan trọng khác ít được đề cập: Như đầu lưỡi con rắn, Bãi Tư Chính nằm ở điểm cực Nam “đường chữ U”, thè ra là có thể đớp nhanh, nuốt gọn con mồi. Tham vọng chiếm Tư Chính, TQ sẽ cơi nới thành “Trạm thu phí” (B.O.T) để không chế ĐNÁ và khẳng định rằng họ đã chiếm xong Biển Đông.
_____________________
Những ngày này trên các trang mạng xã hội, liên quan đến những hành động của Trung Quốc trong các vùng biển Việt Nam, xuất hiện hai cụm từ lạ tai. Tỷ dụ như các thảo luận bàn về khái niệm: “hủi Tàu” và “B.O.T”.
Thoáng qua, hai cụm từ này chẳng liên đới với nhau là mấy. Ngẫm kỹ một chút, hoá ra chúng ám chỉ một tiến trình.
Tiến trình ấy, bắt đầu bằng việc TQ đưa các tàu đủ loại, trở lại Bãi Tư Chính. Từ tàu thăm dò, tìm kiếm, tàu hải cảnh đến các loại dân quân biển và tàu chiến trá hình. Số lượng có khi lên đến 80 chiếc. Nói về ý đồ, âm mưu và tham vọng của TQ thì đã có đến hàng trăm bài viết, thậm chí trăm này kéo theo nhiều trăm khác… đưa ra các nhận định khác nhau, nhưng chung quy lại thống nhất ở một điểm: VN và khu vực đang đối mặt với vấn nạn “hủi Tàu”.
Đường đi của tàu Hải Dương 8 vào vùng biển Việt Nam hôm 13/8/2019. Courtesy of Twitter Ryan Martinson

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2019

Philippines còn may hơn Việt Nam


Nguyễn Ngọc Chu

Họ quên mất một điều giản đơn, rằng kẻ đã vượt qua biên giới để liên kết nhằm giành quyền lực trong nước, thì tất sẽ vượt qua biên giới để giành quyền lực ngoài quốc gia của mình.
KHÔNG CHỈ MÌNH ÔNG DUTERTE NGẬM BỒ HÒN LÀM NGỌT
1. Ông Duterte tổng thống Philippines đang ngậm bồ hòn làm ngọt. Khi mới lên nhận chức, ông Duterte ảo tưởng ông là người gốc Hoa, nên Tập Cận Bình vì dòng máu Hoa mà nương tay.
Xuất phát từ đó, ông Duterte nhún nhường Tập Cận Bình. Nghĩ rằng tình máu mủ gốc Hoa sẽ làm cho con hổ Tập Cận Bình đi ăn thịt giống loài khác trước, chứ không động đến đến con thỏ gốc Hoa Duterte. Cho nên, ông Duterte định ăn chia dầu khí với Tập cận Bình ở biển Tây Philippines. Và ông Duterte sẵn sàng nhường cho Tập cận Bình phần hơn.
Nhưng ông Duterte quên mất Trung Quốc Cộng sản còn ăn thịt cả người Hoa Bắc Kinh, đến nỗi người Hoa Đài Loan và người Hoa Hong Kong kiên quyết không cùng chung sống, thì người gốc Hoa như ông Duterte chẳng có nghĩa lý gì. Cho nên Trung Quốc Cộng sản đã không chừa cho ông Duterte một mẩu nào trong phần ăn chia ở vùng thềm lục địa, mà còn nhảy sâu vào muốn chiếm trọn hết biển của Philippines.

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2019

PHẠM QUỲNH, PHẠM TUYÊN


Thầy Thái Bá Tân. 21/8/2019

Phạm Quỳnh là tên bố.
Tên con là Phạm Tuyên.
Phạm Quỳnh bị đảng giết.
Phạm Tuyên là đảng viên.
Phạm Quỳnh, trí thức lớn,
Thượng thư, một quan to.
Phạm Tuyên là nhạc sĩ
Viết “Như có Bác Hồ…”.
Mỗi người một nhân cách.
Quyền của họ - nhưng tôi,
Nếu có bố bị giết,
Tôi sẽ thù suốt đời.
Hèn yếu, không dám chống,
Tôi ở ẩn, lặng thinh,
Chứ không chịu hợp tác
Với kẻ giết cha mình.
Lại càng không viết nhạc
Ca ngợi kiểu bốc đồng.
Không thèm nhận giải thưởng.
Thế đấy, dứt khoát không!
Là con dân Đại Việt,
Tôi tu thân, tề gia.
Quyết không để lý tưởng
Xếp cao hơn mẹ cha.

-
Cuốn Tác gia văn học Thăng Long Hà Nội từ thế kỷ XI đến giữa thế kỷ XX, mục về Phạm Quỳnh (1892-1945) cũng có một dòng: Đến Cách mạng Tháng Tám 1945 chính quyền nhân dân khép án tử hình.


Chính phủ Trần Trọng Kim


Trần Gia Phụng


Sau khi vua Bảo Đại công bố Bản TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP ngày 11-3-1945, Phạm Quỳnh cùng toàn thể thượng thư sáu bộ trong triều đình Huế xin từ chức. Vua Bảo Đại triệu tập nhân sĩ khắp nước đến gặp, để thăm dò việc thành lập chính phủ mới.
TRẦN TRỌNG KIM LẬP CHÍNH PHỦ
Lúc đó, người Nhật đưa Trần Trọng Kim từ Singapore về Sài Gòn ngày 30-3-1945, rồi đưa ông ra tới Huế ngày 5-4-1945. Trần Trọng Kim sinh tại Hà Tĩnh năm 1883, học trường Vinh, rồi trường Thông sự Ninh Bình. Năm 1905, ông qua Pháp, học trường Thương mại La Salle tại Lyon, sau chuyển qua trường Thuộc Địa Pháp, rồi trường Sư Phạm Melun.
Tốt nghiệp năm 1911, ông trở về nước dạy tại trường Trung học Bảo Hộ (Lycée du Protectorat) và trường Sĩ Hoạn (Hà Nội), rồi làm Thanh Tra Tiểu học Bắc Kỳ, hưu trí năm 1942. Ông viết nhiều sách nghiên cứu giá trị về văn chương, triết học, nhất là bộ Việt Nam sử lược, xuất bản lần đầu tại Hà Nội năm 1920.
Năm 1943, được tin bị người Pháp nghi ngờ, ông nhờ người Nhật đưa vào Sài Gòn cùng Dương Bá Trạc. Đầu năm 1944, hai ông qua Singapore. Tại đây Dương Bá Trạc từ trần vì bịnh phổi ngày 10-12-1944. Tháng 1-1945, Trần Trọng Kim đi Bangkok. Ông trở về nước sau khi Nhật đảo chánh Pháp ngày 9-3-1945.
Là một nhà giáo và là một nhà nghiên cứu nghiêm túc, Trần Trọng Kim cho rằng vua Bảo Đại là vị vua ham ăn chơi, không chăm lo việc nước nên không muốn gặp. Tuy nhiên, theo lời khuyên của Hoàng Xuân Hãn, Trần Trọng Kim đồng ý triều yết vua Bảo Đại ngày 7-4-1945. Gặp xong, ông thay đổi ý kiến.
Hoàng Xuân Hãn kể lại như sau: “Cụ [Trần Trọng Kim] hỏi tôi thì tôi cũng nói với cụ nên gặp ông Bảo Đại, rồi có ý gì thì cụ nói sau, chứ cụ đừng có nói trước. Cụ cứ bảo: “Bảo Đại là một cái anh chỉ biết ăn chơi, không hiểu cái gì cả”. Cụ cứ nói như thế. Sau cụ vào thăm ông Bảo Đại thì cụ ngồi đến 2, 3 giờ đồng hồ cơ. Lúc ra thì trái lại, lại thấy cụ nói: “Nó thông minh lắm chứ không phải như tôi tưởng.” (Hoàng Xuân Hãn trả lời phỏng vấn đài R.F.I (Paris) do Thụy Khê thực hiện, đăng lại trong mục “Những cuộc tiếp xúc khó quên”, sách La Sơn Yên Hồ Hoàng Xuân Hãn (1908-1996), do Hữu Ngọc – Nguyễn Đức Hiền sưu tập, tập I, Con người và trước tác (phần 1), Hà Nội: Nxb. Giáo Dục, 1998, tr. 481.)

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2019

Số phận Trường Sa




Giống như Gạc Ma, Vành Khăn, Chữ Thập, sự kiện Tứ Chính chỉ là một điểm nhỏ khác trong tiến trình thực hiện chính sách bành trướng của Tập Cận Bình trên toàn bộ Biển Đông.
Tứ Chính ở đâu? Các lãnh đạo thế giới không bao nhiêu người biết và có biết cũng chưa đáng để họ quan tâm. Quá nhiều việc lớn hơn họ phải lo, phải làm, phải đáp ứng hơn là Tứ Chính.
Tiến trình bành trướng của Trung Cộng trên lãnh thổ Việt Nam từ các vùng phía Bắc như Nam Quan, Bản Giốc, Lão Sơn đến Biển Đông được đáp ứng bằng một chuỗi dài im lặng của đảng CSVN và các lãnh đạo thế giới.
Như lịch sử nhân loại chứng minh, chìm trong đáy hồ sâu im lặng của các lãnh đạo các nước tự do là máu của hàng trăm triệu người vô tội, trong đó có nhiều triệu người Việt cả hai miền Nam Bắc.
Sách vở về Thế chiến thứ II còn đang nằm trên giá sách của Barnes & Noble.
Tháng 3, 1935, Hitler vi phạm Hiệp ước Versailles khi đơn phương xóa bỏ “status quo” của vùng kỹ nghệ Saar Basin đang trực thuộc quyền cai quản của Anh Pháp và sáp nhập lãnh thổ này vào Đức. Anh Pháp coi như không biết.
Tháng 3, 1936, Hitler đưa quân chiếm đóng khu phi quân sự Rhineland. Anh và Pháp có quyền được quy định trong hiệp ước Versailles để giải giới hay đánh bật quân Hitler ra khỏi vùng Rhineland. Anh Pháp ngồi yên.
Tháng 3, 1938, bằng những xúi dục chính trị từ bên trong Áo và áp lực quân sự bên ngoài biên giới Áo, Hitler đã hoàn thành dự tính chiếm Áo mà y đã viết trong Mein Kampf 1925 không tốn một viên đạn. Anh Pháp làm ngơ.
Tháng 9, 1938, Hitler công khai bày tỏ ý định sáp nhập vùng Sudetenland có đông dân Đức, có nguồn dự trữ nguyên liệu lớn của Tiệp Khắc và dùng khu vực giàu có này làm bàn đạp thôn tính toàn bộ Tiệp Khắc. Anh Pháp nhân nhượng.
Tháng 3, 1939 lợi dụng sự suy yếu trầm trọng của Chính phủ Tiệp và đất nước này bị các Ba Lan, Hung xâm lấn, Hitler xua quân chiếm toàn bộ nước Cộng hòa Tiệp Khắc vốn là một cường quốc của châu Âu. Anh, Pháp buông xuôi.