Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2019
CLIP LOÀI ĐỘNG VẬT LẠ MỚI XUẤT HIỆN Ở VIỆT NAM !
Bọn điên này " Phượt " ko quần áo nhằm " để bảo vệ môi trường và phản đối phá nhà bê tông xây ko phép trên đèo Mã Pì Lèng ( Hà Giang )
Liệu có nhầm không
Nguyễn Đình Cống
Tôi đọc sách Chia
tay ý thức hệ của TS Hà Sĩ Phu (HSP), Tự do xuất bản. Đang rất say sưa
với những ý tưởng, những nhận xét, những đề xuất rất chính xác, rất phù hợp thì
bỗng nhận ra một điều, rằng liệu có phải HSP trước đây đã bị nhầm, như tôi cũng
đã từng bị nhầm như vậy. Đó là về vai trò của Mác-Lê ở VN. Từ năm 2012 tôi đã
phát hiện ra chỗ nhầm lẫn của mình. HSP viết một ý tương tự với sự nhầm đó
trong bài Đôi điều suy nghĩ của một công dân, vào năm 1993. Không
biết đến bây giờ ông đã nhận ra chưa.
Nghĩ rằng còn có nhiều
người mắc phải nhầm lẫn như vậy nên tôi viết bài này nhằm trao đổi, thảo luận.
Liệu tôi đúng hoặc sai bao nhiêu phần trăm trong các lập luận dưới đây. Liệu có
phải tôi và HSP bị nhâm hay không.
Xin trích câu của HSP
(trang 137, sách đã dẫn): “ Ta biết ơn chiệc thuyền nan đã đưa ta qua
sông, nhưng sang bờ rồi mà cứ cắm cúi mang “chiếc thuyền Marxist chỉ huy” trên
lưng như cái mai rùa thì tránh sao khỏi bị người ngoài đàm tiếu và người thân
nghi ngờ rằng có sự che đậy hoặc cất giấu cái gì trong đó”.
Chiếc thuyền nói về
câu chuyện một Hành giả đi tìm đất Phật, gặp con sông, may nhờ tìm được chiếc
thuyền nan giúp vượt qua. Sang được sông rồi, Hành giả cõng chiếc thuyền trên lưng,
tiếp tục trèo núi.
SIÊU BÃO TRUMP ĐANG QUẦN XÉO TRUNG QUỐC
FB Nguyễn Quang Cương
Lúc này, cả thế giới, hút tầm nhìn về phía Trung Quốc- đang chao đao trong cơn
bão độc, mang tên Donald Trump.
*Cội nguồn cơn bão:
Donld Trump độc, lạ, nhưng cũng học kế sách của Ronald Reagan, trước đó. Reagan đắc cử TT (1/1981), với khẩu hiệu: "Làm cho nước Mỹ mạnh trở lại". Mới đây, Donald Trump đắc cử (1/2017), cũng với khẩu hiệu: "Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại".
Để đạt mục đích, cả hai cùng mưu lược: một tay nâng nước Mỹ, một tay dìm đối thủ (gây nguy hại nhất cho nước Mỹ). Đối thủ của Mỹ thời Reagan là Liên Xô, còn đối thủ của Mỹ thời Trump là Trung quốc.
Khởi sự cuộc chiến của Reagan, là khi ông đứng tại bức tường Berlin (12/6/1987) kêu gọi: "Tổng Bí thư Gorbachev, nếu ông muốn mưu cầu hoà bình, thịnh vượng, cho Liên Xô và Đông Âu...hãy đến cổng thành này, hãy mở cánh cổng này. Gorbachev, hãy phá đổ bức tường này!". Và sau đó, bằng những diệu kế, 2 năm sau (1989) là các nước Đông Âu và 3 năm sau (1991) là Liên Xô sụp đổ, tan rã...
Lúc bấy giờ, trong nước Mỹ, lạm phát từ thời Jimmy Cater bình quân 12,5%, đã giảm xuống còn 4,4%, thất nghiệp dao động 7,5%...nước Mỹ đã mạnh trở lại, Reagan vững vàng 2 nhiệm kỳ TT.
*Cội nguồn cơn bão:
Donld Trump độc, lạ, nhưng cũng học kế sách của Ronald Reagan, trước đó. Reagan đắc cử TT (1/1981), với khẩu hiệu: "Làm cho nước Mỹ mạnh trở lại". Mới đây, Donald Trump đắc cử (1/2017), cũng với khẩu hiệu: "Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại".
Để đạt mục đích, cả hai cùng mưu lược: một tay nâng nước Mỹ, một tay dìm đối thủ (gây nguy hại nhất cho nước Mỹ). Đối thủ của Mỹ thời Reagan là Liên Xô, còn đối thủ của Mỹ thời Trump là Trung quốc.
Khởi sự cuộc chiến của Reagan, là khi ông đứng tại bức tường Berlin (12/6/1987) kêu gọi: "Tổng Bí thư Gorbachev, nếu ông muốn mưu cầu hoà bình, thịnh vượng, cho Liên Xô và Đông Âu...hãy đến cổng thành này, hãy mở cánh cổng này. Gorbachev, hãy phá đổ bức tường này!". Và sau đó, bằng những diệu kế, 2 năm sau (1989) là các nước Đông Âu và 3 năm sau (1991) là Liên Xô sụp đổ, tan rã...
Lúc bấy giờ, trong nước Mỹ, lạm phát từ thời Jimmy Cater bình quân 12,5%, đã giảm xuống còn 4,4%, thất nghiệp dao động 7,5%...nước Mỹ đã mạnh trở lại, Reagan vững vàng 2 nhiệm kỳ TT.
Thứ Năm, 10 tháng 10, 2019
TỌA ĐÀM KHOA HỌC “VÙNG BIỂN BÃI TƯ CHÍNH VÀ LUẬT PHÁP QUỐC TẾ” ngày 06/10/2019
Đặng văn Sinh tường thuật chi tiết
Về danh nghĩa, cuộc tọa đàm do VIỆN NGHIÊN CỨU CHÍNH SÁCH VÀ PHÁT TRIỂN của Liên hiệp các Hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam tổ chức, nhưng nội dung của nó, nhất là ở phần THẢO LUẬN, lại có cái gì đó giống như một semina của tổ chức XÃ HỘI DÂN SỰ đang dần dần hình thành trong lòng chế độ cực quyền toàn trị.
Khách
mời dự tọa đàm phần lớn là các nhân sĩ trí thức hàng đầu, những nhà khoa học
nổi tiếng, trong đó có không ít vị, đang hoặc đã từng đảm nhiệm các chức vụ cao
trong bộ máy công quyền như Đại sứ Nguyễn Trung, Đại sứ Nguyễn Trường Giang,
nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai, Giáo sư Nguyễn Đình Cống, Tiến sĩ Chu Hảo,
Thiếu tướng Lê Văn Cương, Thiếu tướng Lê Mã Lương, Tiến sĩ Lê Đăng Doanh,
Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, Tiến sĩ Vũ Ngọc Hoàng, Luật sư Tiến sĩ Hoàng
Ngọc Giao, Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng, Giáo sư tiến sĩ Trần Ngọc Vương, Nhà văn
Hoàng Quốc Hải, Thạc sĩ Hoàng Việt, Thạc sĩ Đào Tiến Thi…
KHI TÔI CHẾT HÃY ĐEM TÔI RA BIỂN
- Du Tử Lê (1942-2019)
Khi
tôi chết hãy đem tôi ra biển
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi
và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
những năm trước bao người ngon miệng cá
thì sá gì thêm một xác cong queo
đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
những năm trước bao người ngon miệng cá
thì sá gì thêm một xác cong queo
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
cho tôi về gặp lại các con tôi
cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi
từ những mắt đã buồn hơn bóng tối
cho tôi về gặp lại các con tôi
cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi
từ những mắt đã buồn hơn bóng tối
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
ôi lâu quá không còn ai hát nữa
(bài hát giờ cũng như một hồn ma)
và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
ôi lâu quá không còn ai hát nữa
(bài hát giờ cũng như một hồn ma)
Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.
đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.
Xin kêu gọi các UV BCH TƯ ĐCSVN
Nguyễn Đình Cống
Kính thưa các vị Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN,
Các vị đang họp Hội nghị 11 để bàn nhiều việc quan trọng. Vậy xin hỏi, các vị có biết không việc Trung Quốc đem tàu khảo sát và vài chục tàu chiến vào quần thảo ở Bãi Tư Chính và rất gần bờ biển VN liên tiếp trong 3 tháng nay? Các vị có cho rằng đây là việc quan trọng, liên quan đến vận mệnh đát nước không?
Theo chương trình dự kiến, HN 11 không có mục thảo luận về tình hình Biển Đông. Tuy rằng TBT Nguyễn Phú Trong có nói tới 2 chữ Biển Đông nhưng hoàn toàn không phải nói về tình hình căng thẳng mà là về khía cạnh kinh tế. Vậy trong các vị dự HN, có vị nào dám đề xuất tình hình căng thẳng ở Biển Đông để thảo luận ở Hội nghị 11 hay không?
Về dã tâm của Trung Quốc đã có rất nhiều bài phân tích. Gần đây có các bài đáng quan tâm như “Thư ngỏ” của GS Tương Lai gửi HN 11, như bài “Dã tâm của TQ và thực tâm của Đảng ta” của Quách Hạo Nhiên, như “Tọa đàm Khoa học vùng biển Bãi Tư Chính và Luật pháp quốc tế” ( Ngày 6 tháng 10, do Viện Chính sách Pháp luât và Phát triển tổ chức. Đây là một tổ chức có tư cách pháp nhân, trực thuộc Liên hiệp Các Tổ chức Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam). Xin hỏi, là UV BCH TƯ Đảng, các vị có theo dõi tình hình, có quan tâm đến các sự kiện trên hay không?
NIỀM KIÊU HÃNH CỦA NGƯỜI VIỆT
Có
một câu chuyện đã được Giáo sư TRẦN VĂN KHÊ kể lại nhiều lần cho các học trò
của mình, và cũng được ông ghi lại trong cuốn hồi ký, kể về cuộc tranh luận bên
lề buổi sinh hoạt của Hội Truyền bá Tanka Nhật Bản tại Paris vào năm 1964…
Tham
dự buổi sinh hoạt này hầu hết là người Nhật và Pháp, duy chỉ có Giáo sư là
người Việt. Diễn giả hôm ấy là một cựu Đề đốc Thủy sư người Pháp. Ông khởi đầu
buổi nói chuyện như thế này:
“Thưa
quý vị, tôi là Thủy sư đề đốc, đã sống ở Việt Nam 20 năm mà không thấy một áng
văn nào đáng kể. Nhưng khi sang nước Nhật, chỉ trong vòng một, hai năm mà tôi
đã thấy cả một rừng văn học. Và trong khu rừng ấy, trong đó Tanka là một đóa
hoa tuyệt đẹp. Trong thơ Tanka, chỉ cần nói một ngọn núi, một con sông mà tả
được bao nhiêu tình cảm. Chỉ 31 âm tiết mà nói bao nhiêu chuyện sâu sắc, đậm
đà. Nội hai điều đó thôi đã thấy các nước khác không dễ có được.”
Lời
phát biểu đã chạm đến lòng tự trọng dân tộc của Giáo sư Trần Văn Khê. Chính vì
thế, khi buổi nói chuyện bước vào phần giao lưu, Giáo sư đã đứng dậy xin phép
phát biểu:
“Tôi
không phải là người nghiên cứu văn học, tôi là Giáo sư nghiên cứu âm nhạc, là
thành viên hội đồng quốc tế âm nhạc của UNESCO. Trong lời mở đầu phần nói
chuyện, ông Thủy sư Đề đốc nói rằng đã ở Việt Nam hai mươi năm mà không thấy
áng văn nào đáng kể. Tôi là người Việt, khi nghe câu đó tôi đã rất ngạc nhiên.
Thưa ngài, chẳng biết khi ngài qua nước Việt, ngài chơi với ai mà chẳng biết
một áng văn nào của Việt Nam?
Thứ Tư, 9 tháng 10, 2019
Lần đầu tiên một Bí mật của Biển Đông được công bố và trong Trung ương vị nào bán nước rồi sẽ rõ
Lưu Trọng Văn
Sáng 7-10.
Phát biểu khai mạc Hội
nghị Trung ương đảng chủ tịch nước, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đề nghị trung
ương "phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học, tình hình thế giới và
trong nước, nhất là tình hình Biển Đông; chỉ rõ các khả năng có thể xảy ra
trong thời gian tới, lường trước những thời cơ, thuận lợi cần nắm bắt, những
khó khăn, thách thức cần phải nỗ lực vượt qua”.
Cũng sáng 7-10
Báo Thanh niên trên
trang nhất được chỉ đạo
có bài "Dã tâm bất tận của Trung Quốc ở Biển Đông".
có bài "Dã tâm bất tận của Trung Quốc ở Biển Đông".
Bài báo tường thuật
hội thảo "Diên Hồng" ngày 6.10 "Bãi Tư Chính và pháp luật quốc
tế" mà thành phần tham dự bên cạnh các quan chức, các nhà nghiên cứu,
chuyên gia chính thống là các trí thức phản biện từng bị khai trừ đảng và bị
lên án là thoái hoá tư tưởng.
Đặc biệt, báo Thanh
niên nhắc lại lời của quan chức ngoại giao Trương Triều Dương đánh giá
Biển Đông "ngoài là con đường hàng hải lớn nhất nhì thế giới, là bãi đánh
cá lớn nhất thế giới, bể chứa dầu mỏ" mà còn... lần đầu tiên một bí mật
của Biển Đông được công bố:
"Đáy Biển Đông có
một trữ lượng đất hiếm cực kỳ lớn".
Theo
quan chức ngoại giao này, "nếu Trung Quốc chiếm được, đồng nghĩa với việc
sẽ nắm giữ toàn bộ trữ lượng đất hiếm trên thế giới. Điều này đồng nghĩa với
việc nắm được “cổ họng” của tất cả các nước, đặc biệt là các quốc gia phát
triển".
Việc công bố bí mật
này sẽ hiểu vì sao các tàu khảo sát của Trung Quốc bất chấp tất cả luật lệ quốc
tế, bất chấp mối quan hệ Việt Trung, chấp nhận mối quan hệ cộng sản Việt Trung
bị đổ bể để tìm kiếm trữ lượng đất hiếm rồi làm chủ tài nguyên này với mưu đồ
"Làm chủ thiên hạ".
Tọa đàm khoa học " Vùng biển bãi Tư Chính và luật pháp Quốc tế " : MỘT CUỘC TỌA ĐÀM HẾT SỨC SÔI NỔI VÀ CẢM ĐỘNG
Bài của
Đào Tiến Thi
Không
kể những cuộc gây hấn trên biển trong thập niên thứ nhất thế kỷ XXI mà không
mấy ai biết đến, kể từ mùa hè 2011, với hai lần cắt
cáp tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam, giới chóp bu cầm quyền trong Đảng Cộng
sản Trung Quốc (gọi tắt là Trung Cộng) đã lộ nguyên hình bộ mặt xâm lược, bành
trướng đầy tham vọng và đầy tàn ác. Cũng từ đấy, ngoài những vụ lẻ tẻ trong
năm, không có mùa hè nào Trung Cộng không gây sự nghiêm trọng trong vùng biển
chủ quyền của Việt Nam. Và song song với những cuộc gấy hấn ấy, đã bùng lên
phong trào chống xâm lược Trung Cộng trong nhân dân Việt Nam, kể cả đồng bào
Việt Nam ở hải ngoại.
Cùng với những cuộc xuống đường là những cuộc hội thảo, đưa kiến
nghị, thư ngỏ tới những người, những cơ quan có trách nhiệm quản trị đất nước.
Hoạt động này trong mấy năm đầu cũng rất sôi nổi, nhất là khi Trung Cộng gây
hấn lớn.
Tuy nhiên, phong trào chống xâm lược Trung Cộng cứ yếu dần, yếu
dần. Nếu như mùa hè năm 2011 ở Hà Nội, Sài Gòn có những cuộc xuống đường với
hàng ngàn người thì mùa hè năm nay, với sự kiện bãi Tư Chính, số người xuống
đường ở mỗi thành phố trên chưa được 10 người, và cũng chỉ một, hai lần. Cũng
như vậy với những hoạt động hội thảo, đưa kiến nghị, thư ngỏ cũng chỉ lác đác.
Trong khi ấy vụ Tư Chính là vụ gây hấn nghiêm trọng nhất của
Trung Cộng từ trước đến nay.
Bãi Tư Chính là một rạn đá trong khu vực Nam Biển Đông, cách bờ
biển Vũng Tàu 160 hải lý, cách biển Hải Nam (TQ) 600 hải lý, là điểm cuối cùng
về phía nam của “đường lưỡi bò” - một vùng nước “chủ quyền” do Trung Quốc ngụy
tạo. Từ năm 1989, Việt Nam đã xây dựng ở đây hệ thống nhà giàn phục vụ công
việc thăm dò và khai thác dầu khí. Khoảng đầu tháng 7 năm nay, tàu thăm dò địa
chất Hải Dương 8 của Trung Quốc đã đi vào khu vực Bãi Tư Chính. Nhưng Đảng và
Nhà nước VN đã không có thái độ mạnh mẽ như hồi năm 2014 với vụ tàu Hải Dương
981. Do đó, ngày 19/7/2019, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Cảnh Sảng
chính thức tuyên bố Bãi Tư Chính nằm trong “quần đảo Nam Sa thuộc chủ quyền của
Trung Quốc” và yêu cầu “quốc gia có liên quan” tôn trọng quyền chủ quyền của
họ. Cho đến nay Hải Dương 8 và nhiều tàu khác của Trung Quốc vẫn không chịu rút
khỏi bãi Tư Chính.
Tôi đã gần như buông xuôi, gần như hết hy vọng thì may sao có
cuộc tọa đàm này. Tọa đàm do Viện nghiên cứu Chính sách Pháp luật và Phát
triển, đứng đầu là PGS. TS. Hoàng Ngọc Giao chủ trì.
Ngoài một loạt “chiến hữu” quen thuộc đối với tôi, như cụ Chí sỹ
Nguyễn Khắc Mai, GS. Nguyễn Đình Cống, Nhà văn Hoàng Quốc Hải, Nhà ngoại giao
Nguyễn Trung, Anh hùng LLVT Lê Mã Lương, PGS. Trần Thị Băng Thanh, Nhà thơ Trần
Nhương, PGS. Nguyễn Vi Khải, KTS. Trần Thanh Vân, PGS. Chu Hảo, Chuyên gia kinh
tế Phạm Chi Lan, Nhà văn Nguyên Bình, Nhà văn – Cựu tù nhân lương tâm (vì chống
Trung Cộng xâm lược) Phạm Viết Đào, GS. Trần Ngọc Vương, TS. Đinh Hoàng Thắng,
TS. Công Nghĩa Tụ, TS. Nguyễn Đại, TS. Phạm Văn Chung, TS. Nguyễn Văn Vịnh, TS.
Nguyễn Xuân Diện, Nhà báo tự do Lê Dũng,… tôi được gặp thêm nhiều vị trí thức
đáng kính khác mà trước đó mới chỉ nghe tên tuổi, thấy hình ảnh trên mạng hoặc
gặp ở hội nghị nhưng chưa được tiếp cận cá nhân, đó là: PGS.TS, Thiếu tướng Lê
Văn Cương, PGS. Hoàng Ngọc Giao, Nhà ngoại giao Nguyễn Trường Giang, Cựu quan
chức Chính phủ Nguyễn Nam Cường, ThS. Hoàng Việt (một chuyên gia về luật biển,
hiện đang là Giảng viên Đại học Luật TP. Hồ Chí Minh),… Có một thanh niên nông
dân người thấp bé tên là Nguyễn Văn Sẵn, từ Bắc Giang xuống. Cậu nói cậu bỏ cả
việc đồng áng đang bề bộn để xuống đây dự họp.
Xuất hiện đầu tiên trên màn hình trình chiếu là hình ảnh Cảnh
Sảng – phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc – cùng lời nói ngang ngược của y
về bãi Tư Chính.
Liền sau đó trên màn hình có câu hỏi:
Liền sau đó trên màn hình có câu hỏi:
“TỔ
QUỐC LÂM NGUY, HÀNH ĐỘNG HAY KHÔNG HÀNH ĐỘNG?”
Chao ôi, nghe câu này, ai mà có chút chữ nghĩa mà không nhớ đến
câu của Hoàng tử Hamlet trong vở bi kịch cùng tên của Đại văn hào Shakespeare:
“TO BE
OR NOT TO BE?”
(Tồn tại hay không tồn tại/ Sống hay không sống?)
(Tồn tại hay không tồn tại/ Sống hay không sống?)
Thứ Ba, 8 tháng 10, 2019
Thư ngỏ của Giáo sư Tương Lai gửi Hội nghị lần thứ 11 Ban Chấp hành Trung ương khóa XII THƯ NGỎ
Tương Lai
Kính gửi HỘI NGHỊ lần thứ 11 BCHTƯ khoá XII
Tôi là Tương Lai, đảng viên Đảng Lao Động Việt Nam, vào Đảng
ngày 6.1.1959 và ngày 2.9. 2017 tuyên bố dứt bỏ mọi liên hệ với Đảng bị
Nguyễn Phú Trọng thao túng để tiếp tục chiến đấu với tư cách đảng
viên Đảng Lao động Việt Nam, Đảng của Hồ Chí Minh như đã từng giữ đúng phẩm
chất và nhân cách của một đảng viên trong suốt 58 năm qua, kính gửi đến Hội
nghị Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN lần thứ 11 những ý kiến dưới đây:
1. Hội nghị TƯ lần thứ 11 họp đúng vào lúc đất nước ta đang
đối diện với những nguy cơ lớn do bọn xâm lược Trung Quốc với những toan tính
nham hiểm của Tập Cận Bình gây ra. Sự kiện “Bãi Tư Chính” đã phơi bày rõ toan
tính nguy hiểm đó: một mặt nhằm mục tiêu lợi dụng tình hình quốc tế
đang có nhiều biến động rối ren hiện nay để đẩy tiếp chiến lược độc chiếm Biển
Đông, mặt khác muốn lợi dụng thế mạnh áp đảo tại chỗ nhằm đẩy
lùi ảnh hưởng của Mỹ ở Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác trong lúc Trung Quốc
đang gặp rất nhiều khó khăn trong đối nối nội và đối ngoại mà giai đoạn đầu cuộc
chiến thương mại Mỹ - Trung với những hệ lụy kinh tế và chính trị đối với nội
trị Trung Quốc, lò thuốc súng ở Hồng Kông và tác động mạnh đến Đài Loan đang
quyết tâm thoát khỏi mưu toan của giải pháp “một quốc gia hai chế độ” của Bắc
Kinh.
Không chỉ thế, tờ International Business Times của Mỹ ngày
5.10.2019 đã chỉ rõ hai yếu tố giải thích hành động lần này của Trung Quốc. Thứ
nhất là Bắc Kinh muốn tranh giành nguồn dầu khí tại Biển Đông để đáp ứng nhu cầu
năng lượng của nước này. Thứ hai, là Bắc Kinh không bao giờ tôn trọng vùng đặc
quyền kinh tế của các nước láng giềng như Việt Nam, thậm chí đã bác bỏ phán quyết
năm 2016 của Tòa Trọng tài Thường trực trong vụ Philippines kiện Trung Quốc...
Việc điều giàn khoan Hải Dương 982 đến Biển Đông cũng nhằm gửi một thông điệp đến
Hoa Kỳ rằng Trung Quốc đang củng cố sự kiểm soát của họ trên các vùng biển
tranh chấp, xem đây là “mặt trận thứ hai” trong cuộc đối đầu với Mỹ. Lựa
chọn mục tiêu bãi Tư Chính lúc này, Trung Quốc coi đây là hướng duy nhất
có thể giành thế chủ động trong đối kháng Mỹ - Trung hiện nay. Nhưng lại cần
phải thấy cho rõ, đó là sự lựa chọn trên thế yếu của Trung Quốc.
Tuy nhiên, cho dù là sự lựa chọn trên thế yếu về tổng thể, Bắc
Kinh lại biết khai thác cái thế mạnh của chúng trước một thể chế độ toàn trị phản
dân chủ của Việt Nam đang phải dồn sức vào cuộc đấu đá tranh giành quyền lực giữa
những nhóm lợi ích, khiến lòng dân ly tán, bộ máy quản lý đất nước rệu rã vì bị
chi phối bởi kiểu tư duy nhiệm kỳ tranh thủ “ngoạm một miếng rồi chuồn”
mà Lê Nin đã từng chỉ ra từ năm 1918. Kẻ thù đã hiểu được rằng, khi mà bằng cái
chiêu bài “ý thức hệ XHCN” với phương châm mười sáu chữ bịp bợm “Sơn thủy tương
liên, Lý tưởng tương thông, Văn hóa tương đồng, Vận mệnh tương quan”, chúng đã
thao túng được một bộ phận cầm quyền chóp bu khao khát quyền lực bằng những thủ
đoạn cực kỳ thâm độc và quen thuộc như xưa kia cha ông chúng đã làm. Chúng nghĩ
Việt Nam đang là một miếng mồi ngon dễ nuốt.
2. Phải đau đớn mà nói rằng, lũ hậu duệ của những Minh Thành
Tổ với cái “gen di truyền bành trướng Đại Hán” của Đặng, Giang, Hồ, Tập đã thực
hiện thành công mưu ma chước quỷ xưa kia bằng cách “hiện đại hoá” những thủ đoạn
nham hiểm của cha ông chúng. Gần ba thập kỷ qua, tính từ cái bẫy “Hội nghị
Thành Đô” nhục nhã, đặc biệt là từ nhiệm kỳ Đại hội X, qua XI, XII đến nay,
chưa lúc nào mà sự thao túng và áp đặt của Bắc Kinh lại trắng trợn và nham hiểm
đã được phơi bày trên mọi lĩnh vực rõ đến thế!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






