Thứ Hai, 23 tháng 3, 2020

GỬI CÁC ĐẢNG VIÊN đảng CSVN để NHÌN LẠI CHÍNH MÌNH !


Lê Minh Đức (cựu đảng viên đảng cộng sản Việt Nam)


(Ta là quái thai thời đại. Ta không xứng đáng đứng ngang hàng với loài người văn minh trên trái đất này. Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt. LMĐ)
       *****
Nếu một người cứ đứng trên quan điểm phân biệt bạn thù của đảng cộng sản Việt Nam, thì tôi nói thật hận thù đó không nguôi được. Vì sao ư? Vì quá nhục.
Này nhé. Ta chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, coi Mỹ là kẻ thù giai cấp, kẻ thù của hoà bình thế giới. Ta thắng nó với lòng tin rằng chẳng bao lâu sau thằng tư bản sẽ quỳ gối trước mặt phe cộng sản để cầu xin ân huệ.
Thế mà tất cả những gì ta hy sinh cho cuộc chiến 20 năm máu lửa đó, trong phút chốc bỗng biến thành trò cười rẻ tiền. Chủ nghĩa cộng sản sụp tan thành mây khói. Nay ta quay lại cầu xin nó, theo đuôi nó xây dựng chủ nghĩa tư bản, năn nỉ nó công nhận ta là kinh tế thị trường.
Bao thế hệ hy sinh chống Mỹ để thấy những thế hệ sau chiến tranh lớn lên hướng về văn hoá Mỹ, cuồng Mỹ. Hoá ra những gì ta làm trong quá khứ đều sai, đều ngu muội , đều vì ta có tầm nhìn không quá lũy tre làng.
Hỏi như thế có nhục không? Mà nhục như thế thì quên thế nào được. Nay ta trải thảm đỏ mời Mỹ quay lại. Cái mặt dày đểu cáng ta biết giấu vào đâu? Đành phải lôi lại chuyện quá khứ rằng Mỹ giết dân ta. Thì sao, nó không giết ta để ta giết nó hay sao?
Trong cuộc chiến tranh do ta chủ trương, có thằng nào không phải là Việt Cộng trong mắt người Mỹ. Ta sống trong dân, ta giấu vũ khí trong vườn nhà dân. Dân và ta đều quần đùi đen, áo bà ba đen, tay cầm liềm cắt cỏ mà AK-47 giấu trong bờ ruộng. Ta đánh úp nó chết nhăn răng vì nó tưởng du kích ta là dân lành.
Trong khi đó ta giết chính đồng bào ta, ta trói đồng bào ta như trói gà, rồi ta chặt đồng bào ta làm ba khúc sau vườn. Ta dùng cuốc đập đồng bào ta vỡ sọ. Ta chôn sống đồng bào ta sau khi bắt chính họ đào huyệt...Ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện đó. Ta tuyệt đối tìm cách quên rằng thằng đàn anh Trung Quốc đã giết đồng bào ta còn tệ hơn giết chó, máu chảy thành sông ở biên giới phía Bắc. Và ta vẫn tiếp tục thờ lạy nó.
Ta là ai? Ta là đảng cộng sản Việt Nam. Ta là thứ cặn bã của dân tộc này. Ta là thứ mọi rợ đạo đức giả. Ta là loài khỉ đột đã xua đuổi được mọi nền văn minh để tiếp tục tự sướng với nhau trong bóng tối của thời trung cổ.

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2020

Lòng yêu nước, Đảng Cộng sản và Lập Quyền Dân


Nguyễn Đình Cống

Trong hơn một thế kỷ qua chúng ta nói nhiều đến Lòng Yêu Nước. Nó đã là động lực của nhiều thế hệ trong công cuộc giành Độc lập. Nhưng hiện nay và trong tương lai nó sẽ tác động như thế nào?
Tuyên truyền của CSVN cho rằng chính họ đã là chỗ dựa cho Lòng yêu nước của dân Việt. Nhưng hình như không phải thế mà ngược lại!
ĐCS đã dựa vào lòng yêu nước của dân Việt để phát triển, giống như tầm gửi bám vào cây chủ. CS theo chủ thuyết Mác Lê về cách mạng vô sản, thế nhưng thời gian đầu họ phải dựa vào lòng yêu nước để tập hợp lực lượng. Phần đông người thuộc thế hệ đầu tiên gia nhập ĐCSVN, đặc biệt là các trí thức, chủ yếu vì lòng yêu nước, muốn đánh đổ thực dân, giành độc lập chứ mấy ai đã quan tâm đến đấu tranh giai cấp, đến vô sản chuyên chính.
ĐCSVN, ban đầu là đảng cách mạng dựa vào lòng yêu nước của dân để phát triển, khi giành được chính quyền rồi thì trở thành đảng thống trị. Họ tự tuyên bố là đảng lãnh đạo, đảng cầm quyền, nhưng thực chất là đảng độc tài toàn trị. Họ tuyên truyền là giành chính quyền về tay nhân dân, nhưng thực ra là dùng sức dân để giành chính quyền cho họ. Thực chất ĐCS đã cướp quyền của dân. Họ lợi dụng và làm hoen ố Lòng yêu nước bằng cách bắt gắn nó với yêu CNXH, tức là yêu ĐCS. Họ dựa vào Lòng yêu nước của các đảng viên và của toàn dân để giành chiến thắng trong các cuộc chiến tranh, nhưng khi họ thực hành cách mạng vô sản, chuyên chính vô sản thì phạm phải nhiều thất bại như cải cách ruộng đất, hợp tác hóa nông nghiệp, cải tạo công thương nghiệp, kinh tế quốc doanh, đàn áp tự do tư tưởng, độc quyền đảng trị , lệ thuộc Trung cộng, v.v.
 ĐCSVN giống một tập đoàn tầm gửi ôm chặt lấy cây chủ là đất nước và nhân dân VN, nó  bám đầy các nhánh từ gốc lên ngọn. Nó không có rễ bám vào đất, không lao động để thu nhận các chất trong đất, nó hút nhựa của cây chủ, bóc lột cây chủ, thống  trị cây chủ. CS dụ dỗ, ép buộc yêu nước là phải yêu CNXH. Bây giờ mà nói nhiều đến yêu nước không khéo mắc vào âm mưu của CS.
Nhân dân VN đã để cho ĐCS lợi dụng Lòng yêu nước quá nhiều, đã làm ngu dân bằng cách nhồi sọ Chủ nghĩa Mác Lê, không cho ai tự do tư tưởng, ngăn cấm làm phản biện, chủ trương nhấn chìm dân tộc vào vòng tăm tối.

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2020

Hưởng ứng Nguyễn Trung


Nguyễn Đình Cống

Giáo sư Nguyễn Đình Cống
Vừa qua ông Nguyễn Trung viết bài: “Sức mạnh của chúng ta là dám đối mặt với sự thật”. Ngoài việc đăng báo mạng (Viet-Studies ngày 13/3) ông còn gửi cho các lãnh đạo cao cấp. Bài gồm 3 đoạn:
+ Đoạn 1- Về việc chúng ta đối mặt với sự thật trong công cuộc chống đại dịch Covid 19.
+ Đoạn 2- Một số đề xuất với ĐCSVN nhân dịp họ chuẩn bị  ĐH 13.
+ Đoạn 3- Về tự do cho nhân dân.
Tôi không bàn gì về đoạn 1, chỉ đề cập đến đoạn 2 và 3.

Ông Nguyễn Trung
Ông Nguyễn Trung là người rất quan tâm đến vận mệnh đất nước, đã từng có nhiều bài gửi lãnh đạo, trong đó có những ý kiến sắc sảo, chính xác, tâm huyết. Lần này ông đề xuất một số vấn đề khi ĐCS chuẩn bị ĐH 13. Trong đó có một số ý như sau:
Đoạn 2:
+ Bài học đối mặt với sự thật trong chống đại dịch cần áp dụng cho ĐH 13.
+ Sự thật trong hơn 30 năm qua, tuy kinh tế có phát triển, nhưng người dân chủ yếu đi làm thuê, đất nước trở thành thứ cho thuê. Con đường XHCN là chệch hướng. ĐCSVN phải chịu trách nhiệm về hiện tình yếu kém của đất nước.
+ Khi ĐCS dám đối mặt với sự thật, dám cải cách thể chế chính trị, giương cao ngọn cờ dân tộc và dân chủ, Đảng sẽ được toàn dân khoan dung và ủng hộ.
+ Chất lượng cán bộ là quan trọng, nhưng liệu ĐH 13 có tạo ra được nó không?
+ Ông Nguyễn Phú Trọng định viết văn kiện ĐH 13 như văn bia. Sẽ có bia, nhưng là bia vinh quang hay chỉ là cột mốc trên con đường tha hóa?
Đoạn 3:

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2020

Phản biện ông Trần Quốc Vượng


Nguyễn Đình Cống
Vừa qua, tại Hội nghị toàn quốc đánh giá kết quả công tác tổ chức xây dựng Đảng năm 2019, triển khai nhiệm vụ năm 2020, ông Trần Quốc Vượng, Thường trực Ban Bí thư khẳng định vấn đề thành hay bại chính là nằm ở công tác cán bộ cho cấp ủy các cấp nhiệm kỳ tới. Ông nói rằng:“Sự sụp đổ của Thành trì XHCN có nhiều nguyên nhân, nhưng cơ bản là nguyên nhân công tác cán bộ…. chẳng ai mang máy bay, đại bác đến xâm lược, lật đổ chúng ta đâu. Ta không làm tốt thì tự ta lật đổ ta."
Phát biểu của ông Vượng phạm phải nhầm lẫn về triết học, tuy vậy được nhiều báo tường thuật và có ý ca ngợi. Tôi định cho qua, nhưng gần đây, trong bài “Sức mạnh của chúng ta là dám đối mặt với sự thật (Viet-Studies ngày 13/3), Nguyễn Trung có nhắc lại ý trên của ông Vượng nên tôi đành viết vài lời phản biện về 3 ý:
  • Thứ nhất, ông Vượng cho rằng “vấn đề thành hay bại chính là nằm ở công tác cán bộ”. Hình như ý của câu này được Stalin nói lần đầu tiên:“Cán bộ quyết định tất cả”, sau đó Hồ Chí Minh có nhắc lại, còn Nguyễn Phú Trọng cho rằng: Cán bộ là vấn đề quyết định, là then chốt của then chốt. Phải chăng cứ Stalin và Hồ Chí Minh nói là chân lý tuyệt đối. Không phải, đó chỉ là một nhận xét có điều kiện khi một đảng cách mạng đang lãnh đạo phong trào. Khi đảng đã trở thành thống trị, độc quyền, nắm giữ toàn bộ công tác cán bộ thì tình hình có khác. Lúc này tuy năng lực, phẩm chất cán bộ có tác động lớn đến công việc của đất nước, nhưng sự quyết định nằm ở đường lối của những cá nhân ở vị trí chóp bu.  Với tình hình VN hiện tại, khi ĐCS vẫn kiên trì Mác Lê và chuyên chính vô sản, vẫn dùng đường lối cán bộ có những điều phản dân chủ, phản tiến bộ, phản khoa học thì không có cách gì tạo lập được đội ngũ cán bộ có năng lực và liêm khiết, xứng đáng là nguyên khí của quốc gia. Với đường lối như hiện tại ĐCS chỉ tạo ra được đội ngũ cán bộ mà phần lớn là bọn cơ hội, kém trí tuệ, thiếu trung thực, nhưng lắm mưu mô.
Nói rằng cán bộ có tác dụng thành hay bại của vấn đề là khi mà họ có phẩm chất tốt thì sự việc thành, còn khi họ có phẩm chất kém thì sẽ bại. Để sự việc thành thì ngoài  phẩm chất cán bộ còn cần có tự do tư tưởng. Thế mà phần lớn cán bộ của ĐCSVN đã bị nhồi sọ, bị tẩy não theo Mác Lê hoặc chúng là bọn cơ hội. Như vậy có thể khẳng định luôn rằng, với chủ thuyết ấy, với cán bộ ấy thì chỉ chuốc lấy thất bại. Có một vài thành công đạt được là nhờ những nguyên nhân khác chứ cơ bản không nhờ Mác Lê, không nhờ bọn cơ hội;
  • Thứ hai, nguyên nhân sụp đổ của thành trì XHCN có nhiều, có gần, có xa, có chính, có phụ. Theo nhiều nhà nghiên cứu thì “phẩm chất cán bộ” là một trong những nguyên nhân phụ còn nguyên nhân chính nằm ở bản chất của chủ thuyết Mác Lê với đấu tranh giai cấp, vô sản chuyên chính, độc tài đảng trị, kinh tế nhà nước. Khi nhận định vừa rồi là đúng thì ông Vượng đã lấy phụ làm chính, phạm lỗi ngụy biện đánh tráo. Khi chủ thuyết là đúng, đường lối là sáng suốt, tổ chức vững mạnh thì từ đâu sinh ra một số rất đông cán bộ làm sụp đổ chế độ;
  • Thứ ba, cho rằng:“Ta không làm tốt thì tự ta lật đổ ta”. Nghe qua thì thấy có lý, nhưng  sai về bản chất. Có việc tự phê bình, tự đấu tranh bản thân, tự ta thắng ta (để trở nên tốt hơn). Tự ta lật đổ ta nghe không hợp lý, không thuận.  Phải chăng là nếu ta không làm tốt thì sẽ tạo tiền đề, tạo cơ hội để ta bị lật đổ, cũng như có ý cho rằng chống tham nhũng là ta chống ta. Ở đây có sự đánh tráo khái niệm TA. Có ta làm lật đổ và ta bị lật đổ, có ta tham nhũng và ta chống tham nhũng. Hai ta ấy cùng ở trong đảng nhưng không đồng nhất. Có nhận xét rằng ĐCS không thể bị thế lực bên ngoài làm sụp đổ mà bị lực lượng từ bên trong. Nếu gọi những kẻ không làm tốt để bị lật đổ là TA, thì những người lật đổ TA không phải là TA nữa. Họ là một lực lượng khác, về hình thức họ đang ở trong đảng, nhưng thực chất họ chống đối lại đường lối độc tài đảng trị, chống lại những việc làm phản dân hại nước. Khi những kẻ thống trị tự xưng là TA thì những người lật đổ nó không phải là TA.
Một người có trí tuệ, am hiểu triết học nên thay “Ta không làm tốt thì tự ta lật đổ ta" bằng câu “Ta không làm tốt thì ta sẽ tự sụp đổ” hoặc câu “Ta không làm tốt thì tự tạo điều kiện để bị người khác lật đổ, người đó có thể từ trong nội bộ của Đảng”.
N.Đ.C.


HAI MẶT


(Thơ Thái Bá Tân)
Xin cược với các bác,
Cho vui, không ăn tiền:
Tất cả, từ bác Trọng,
Đến trung ương ủy viên,
Rồi quan tỉnh, quan huyện,
Quan xã và quan phường,
Quan khu phố, quan xóm
Và các đảng viên thường -

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2020

Tưởng niệm thảm sát Gạc Ma 14-3 (1988-2020)

TƯỞNG NIỆM VỤ THẢM SÁT GẠC MA (14/3/1988 – 2020), XIN THẮP NÉN NHANG LÒNG ĐỂ TRI ÂN, TƯỞNG NHỚ 64 LIỆT SĨ GẠC MA VÀ NHỮNG TỬ SĨ, ANH HÙNG VỊ QUỐC VONG THÂN TRONG CÔNG CUỘC GIỮ GÌN LÃNH THỔ, LÃNH HẢI CHO ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM HÔM NAY VÀ MAI SAU.
CLB Lê Hiếu Đằng
NHỚ LẠI VỤ THẢM SÁT GẠC MA 
Một trong những tội ác tàn bạo nhất của thế kỉ XX đã xảy ra. Cuộc thảm sát tàn bạo ấy diễn ra ở bãi đá Gạc Ma, được biết đến trên các bản đồ của phương Tây với tên gọi Johnson South Reef, thuộc quần đảo Trường Sa (của Việt Nam)”. Ông James G. Zumwalt là con trai Đô đốc Elmo Zumwalt - Tư lệnh Hải quân Mỹ thời Chiến tranh Việt Nam đã viết như trên.
Ông James G. Zumwalt là cựu Trung tá thủy quân lục chiến Mỹ trong Chiến tranh Việt Nam và hiện là đại diện NXB Fortis, Florida (Mỹ) đã đến TP.HCM ký bản quyền tiếng Anh cuốn sách GẠC MA VÒNG TRÒN BẤT TỬ để xuất bản ở Mỹ và dự kiến phát hành toàn cầu trong năm 2018 đã viết thêm:
 “Đã có một video ghi lại toàn bộ diễn biến trận giao tranh ấy. Thật ghê rợn khi thấy những họng súng của hải quân Trung Quốc xé nát Gạc Ma trong khi những người lính Việt Nam (lính công binh đang vận chuyển vật liệu xây đảo) hoàn toàn không có khả năng tự vệ. Co cụm giữa trận địa của Vòng tròn Bất tử, họ chỉ đơn giản chờ đợi một cái kết không thể tránh khỏi”.
Video ấy khiến người xem không thể tin vào mắt mình bởi những người lính Việt Nam đã bị tàn sát dã man. Người ta chỉ có thể tưởng tượng sự bất lực mà họ cảm thấy khi người Trung Quốc tàn nhẫn xuống tay.
Sáu mươi tư chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh ngày hôm đó. Chín người sống sót, tính cả Lanh, bị người Trung Quốc giam cầm 3 năm trước khi được thả.
Ngày nay, Trung Quốc đã chiếm đóng Gạc Ma, biến nó thành một hòn đảo nhân tạo có căn cứ quân sự cùng một sân bay. Ngoài ra, trên đảo còn được trang bị tên lửa đất đối đất và đất đối không.
Kể từ vụ thảm sát Gạc Ma, Trung Quốc ngày càng tăng cường sự bành trướng ở Biển Đông. Chiến lược của của họ là sử dụng sự đe dọa đến từ sức mạnh quân sự, vốn không bị thách thức bởi bất kỳ nước láng giềng khu vực nào, làm nền tảng cho việc tuyên bố chủ quyền - những tuyên bố trái với luật pháp quốc tế.
Trung Quốc tiếp tục tuyên bố chủ quyền các khu vực khác nhau trên Biển Đông một cách bất hợp pháp để xây dựng các đảo nhân tạo, không hề đếm xỉa đến những tuyên bố chủ quyền của các quốc gia khác.” (James Zumwalt, theo Soha 10/7/2018)
Nhận định của Jemes Zumwalt trùng với nhận định của Chuẩn Đô đốc Hải quân Việt Nam, Nguyên Giám đốc Học viện Hải quân Việt Nam tại Nha Trang, Tướng Lê Kế Lâm, người từng là Sĩ quan tham mưu Hải quân Việt Nam trong những ngày chống lại Trung Quốc xâm lược nhiều đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam đầu năm 1988 cho rằng: “Tôi không xem đây là hải chiến. Hải chiến là phải có bắn nhau, phải có đọ pháo. Còn ở đây, trong khi Trung Quốc trang bị nhiều vũ khí hạng nặng, tàu chiến hiện đại thì ta không hề có một tàu chiến nào, mà chỉ có tàu vận tải. Đó là cuộc thảm sát do lính Trung Quốc hung hăng gây ra”. (Trang 240, sách Gạc Ma Vòng tròn Bất tử, NXB Văn học).
NHẬN ĐỊNH

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2020

NHỮNG CON VIRUS ĐỎ


Phạm Đình Trọng
1. Nhờ có con virus Vũ Hán tấn công thẳng vào đoàn quan chức cấp cao Việt Nam ngồi ghế hạng đắt tiền vi vu trên máy bay thăm thú nước Ấn, nước Anh, dân đen Việt Nam mới biết rằng đoàn quan chức đó là ban soạn thảo văn kiện về kinh tế xã hội của đại hội 13 đảng cộng sản Việt Nam sẽ diễn ra vào đầu năm sau, 2021. Dẫn đầu ban soạn thảo văn kiện kinh tế xã hội đại hội đảng 13 đi Ấn, đi Anh là ông Ủy viên trung ương đảng mang hàm Bộ trưởng.trong Chính phủ, ông Nguyễn Chí Dũng.
Cũng nhờ lần theo dấu vết con virus Vũ Hán đột nhập bằng đường hàng không vào Việt Nam, dân đen nước Việt mới được biết đoàn soạn thảo văn kiện kinh tế xã hội đại hội đảng 13 sau những ngày ở khách sạn bốn sao, năm sao New Delhi, London, sau những bữa tiệc ở Ấn, ở Anh, về đến Hà Nội lại tiếp tục mở tiệc, mời cả ca sĩ hạng đình đám đến ca hát mua vui. Và cô ca sĩ trẻ trung, xinh đẹp được ưu ái ngồi cạnh ông quan triều đình mặt sắt đen sì, Ủy viên trung ương đảng, trưởng tiểu ban văn kiện kinh tế xã hội của đảng, Nguyễn Chí Dũng. Như Thúy Kiều ngồi cạnh Hồ Tôn Hiến trong bữa tiệc Hồ Tôn Hiến mừng chiến công diệt Từ Hải. Câu Kiều của cụ Nguyễn Du viết về ông quan triều phong kiến Hồ Tôn Hiến mà như viết về ông quan mặt sắt triều đình cộng sản Nguyễn Chí Dũng vậy: Nghe càng đắm, ngắm càng say / Lạ cho mặt sắt cũng ngây vì tình (Nguyễn Du. Truyện Kiều)
Đảng cộng sản Việt Nam cắn rơm cắn cỏ đi theo chủ nghĩa Mác Lê, đi theo Chủ Nghĩa Xã Hội thì phải đến những nước cũng từng rập đầu thề thốt một lòng một dạ với Mác Lê, với CNXH là Trung Quốc, là Triều Tiên mà tham khảo, đối chiếu chứ sao lại vét ngân sách còm, mang cả bịch lớn tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân nghèo Việt Nam đến chi tiêu ở chốn ăn chơi xa hoa, đắt đỏ, mang đồng tiền xã hội chủ nghĩa của giai ấp công nhân Việt Nam đến nuôi chủ nghĩa tư bản đang giãy chết, tiếp thêm sức sống cho chủ nghĩa tư bản mà chủ nghĩa xã hội có sứ mệnh lịch sử phải đào mồ chôn nó.
Nói rằng ban Biên soạn văn kiện đại hội đảng 13 về kinh tế xã hội đến Ấn để mời gọi đầu tư, đến Anh để học hỏi chương trình khởi nghiệp là sự nhập nhằng, lẫn lộn. Mời gọi đầu tư, học hỏi khởi nghiệp là việc của Chính phủ, là việc đang triển khai, đang diễn ra của đời sống kinh tế xã hội. Ban biên soạn văn kiện đại hội đảng làm công việc tổng kết, đánh giá đời sống kinh tế xã hội đã diễn ra chứ không phải làm công việc triển khai đời sống kinh tế xã hội đang diễn ra. Đang gấp gáp làm công việc của đảng, Ban Biên soạn văn kiện đại hội đảng 13 không có tư cách và thời gian làm công việc của Chính phủ.

Cựu Bí thư thành Hồ: “Vô sản lưu manh” (Kỳ cuối)


Thu Hà
12-3-2020
(Tiếp theo kỳ 1 và kỳ 2)
Lê Thanh Hải có hai mươi năm cai trị người dân thành Hồ với “bàn tay sắt”. Hai nhiệm kỳ Chủ tịch UBND TP, hai nhiệm kỳ Bí thư Thành uỷ, dòng máu Trung Hoa cường quyền và lạnh lùng như băng giá luôn chảy trong người Hai Nhựt.
Ông ta mặc xác sự kêu gào đớn đau của dân chúng khi bị cướp đất, cướp nhà, gánh chịu hà hiếp, bất công. Ông chỉ biết gia tộc mình và gia tộc bên vợ “vinh thân phì gia” là đủ. Vơ vét, giàu nứt đố, đổ vách, nhưng Hai Nhựt sống rất “dơ”.
Nhà thơ Đỗ Trung Quân kể lại trên Facebook cá nhân của anh như sau: Năm 2004, một thi sĩ trong phong trào Thanh niên xung phong (TNXP) qua đời, Lê Thanh Hải lúc này là Ủy viên Trung ương, chủ tịch UBND TP đến viếng (đánh bóng tên tuổi thôi). Gặp một phụ nữ TNXP nghèo, quen biết từ thuở ông ta còn làm Chỉ huy trưởng lực lượng này, cũng đến viếng. Hai Nhựt ghé tai nói nhỏ: “Anh Hai không có tiền mặt, cô bỏ bì thư cho anh mượn”. Lưu manh đến thế là cùng!
Nếu như năm xưa Trương Mỹ Hoa, trên cương vị phó Chủ tịch nước, luôn miệng mị dân “sống gương mẫu”, “vì nhân dân”; thì hôm nay, em rể Lê Thanh Hải cũng trơ trẽn, bịp bợm khi rao giảng đạo đức và hô hào “học tập tấm gương cụ Hồ”.
Sáng 29/6/2019, Hai Nhựt được mời đọc tham luận khai mạc, tại hội thảo khoa học về 50 năm Đảng bộ TP thực hiện di chúc ông Hồ, do Thành ủy tổ chức. Lê Thanh Hải cho rằng “một bộ phận cán bộ, đảng viên dao động về phẩm chất chính trị, sa sút về phẩm chất đạo đức, nhận thức sâu sắc nhưng tham nhũng, suy thoái vẫn còn…”
Điều nhục nhã là, chỉ một tuần sau ngày phát biểu ấy, hôm 6/7/2019, cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã khởi tố, bắt tạm giam Lê Tấn Hùng, Tổng giám đốc Sagri, em trai Lê Thanh Hải, về tội danh “tham ô” và “vi phạm về quản lý, sử dùng tài sản nhà nước”, sau đó công an di lý Hùng thẳng về Hà Nội.
Hai anh em Hải – Hùng. Photo Courtesy
Tuy vậy, “thế hệ F1” của Hai Nhựt vẫn ổn. Trưởng nam Lê Trương Hải Hiếu, tay phóng đãng có hạng ở thành Hồ, vẫn giữ được ghế Thành uỷ viên, đại biểu HĐND TP, chủ tịch quận 12. Thứ nam Lê Trương Hiền Hoà, dù cướp vợ người, chuyên “xơi” các cô có danh hiệu sắc đẹp và phụ nữ đã có chồng, vẫn “đảng viên xuất sắc” ngồi ghế Giám đốc Trung tâm xúc tiến du lịch TP.
Phu nhân Trương Thị Hiền, bị điều tra liên quan Dự án xây dựng Học viện cán bộ TP, được khai thác trên diện tích hơn 7,1 hécta tại đường Chu Văn An, quận Bình Thạnh) với tổng mức đầu tư hơn 850 tỷ đồng (hơn 36 triệu đô la), giờ cũng đã… an toàn.
Ngoài Võ Văn Thưởng và Tất Thành Cang ra, các “đại đồ đệ” phải kể đến:
1. Cận thần số 1 của Hai Nhựt, là Lê Hoàng Quân, tức Hai Quân.

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2020

Đang ăn nên làm ra ở VN, Johnathan Hạnh Nguyễn lại mang bạo bệnh


16:25 11/03/2020

Hạnh Nguyễn bị ung thư, giờ con gái bị Covid19 bay vào phổi, “chiếc giường đắt nhất là giường bệnh” có khi hơn cả tiền thuê mái bai chở T32 về. Ít ai biết, để giàu có được như hiện tại, mafia Johnathan Hạnh Nguyễn đã cùng lãnh đạo ACV móc nối chiếm đọat cả 2 sân bay Tân Sơn Nhất và Cam Ranh.
Ở Việt Nam, có một doanh nghiệp nhà nước độc quyền tới 21 cảng hàng không, 1 năm doanh thu 16.000 tỷ nhưng lãi tới 7.500 – 8.000 tỷ đồng, tức là làm ra 2 đồng lãi 1 đồng. Một mức lãi siêu khủng. Độc quyền cảng hàng không từ dịch vụ cất hạ cánh, chỗ đậu máy bay, thang máy bay đến bát mì, chai nước… với giá cắt cổ nhưng chất lượng phục vụ cực kì tồi tàn.
Đó là Tổng công ty Cảng Hàng Không Việt Nam (ACV), một tập đoàn kinh tế “nửa nạc, nửa mỡ”. Mang tiếng là tập đoàn nhà nước, sở hữu một lượng tiền khủng khiếp, lại được độc quyền “một mình, một ngựa” chiếm đoạt toàn bộ các sân bay lớn, nhỏ trên khắp cả nước, nhưng lại cấu kết với tập đoàn tư nhân để trục lợi, biến tài sản nhà nước, tài sản nhân dân, kể cả an nguy an ninh quốc gia thành của riêng. Tiền thì cứ thu vào, nhưng đường băng sân bay và cơ sở hạ tầng sân bay trên khắp cả nước cứ liên tục xuống cấp đáng báo động.
Câu hỏi đặt ra là, tiền đã đi đâu và thế lực nào đứng sau cùng lãnh đạo ACV làm những việc này?.
Đó là bố già mafia kinh tế Jonathan Hạnh Nguyễn, Chủ tịch tập đoàn Liên Thái Bình Dương IPPG, thường được biết đến với cái tên ông vua hàng hiệu Việt Nam, bố chồng Tăng Thanh Hà.
Trong khi ACV độc quyền các cảng hàng không, thì Jonathan Hạnh Nguyễn cũng độc chiếm toàn bộ hệ thống bán hàng và dịch vụ hàng không ở các sân bay lớn nhỏ, đặc biệt là Tân Sơn Nhất. Ngay sau khi Công ty cổ phần dịch vụ Hàng không Sân bay Tân Sơn Nhất (SASCO) vừa cổ phần hóa, thì Jonathan Hạnh Nguyễn cấu kết với lãnh đạo tập đoàn mẹ của SASCO là ACV đã bưng bít thông tin, để Jonathan chiếm đoạt cổ phần và biến thành cổ đông chi ê’n lược. Đổi lại lãnh đạo ACV cũng nhét vô vàn con cháu, người thân chiếm giữ các chức danh quản lý tại SASCO. Đây là 1 cú bắt tay ngầm đầy bẩn thỉu, cho thấy sự lũng đoạn của Johnathan Hạnh Nguyễn trong lĩnh vực kinh doanh hàng không là ghê gớm như thế nào.
Vậy Jonathan Hạnh Nguyễn đã dùng thủ đoạn nào để thâu tóm SASCO, “mỏ vàng lộ thiên” của Tập đoàn ACV?

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2020

VÔ SẢN HAY VÔ TRÁCH NHIỆM, VÔ TRI, VÔ TÂM, VÔ Ý?

Đoàn Bảo Châu
10-3-2020
Việc đi máy bay hạng thương gia, chơi golf với thẻ thành viên đắt tiền, ở khách sạn 5 sao, tiệc tùng thuê ca sỹ đến hát, bất động sản vài lô liền nhau nếu là của một doanh nhân thì công luận không quan tâm làm gì. Nhưng với bệnh nhân số #21 thì lại khác bởi anh ấy là một nhà lý luận về chủ nghĩa cộng sản, là một thứ chủ nghĩa mà lực lượng tiên phong để xây dựng xã hội và đối tượng để xã hội quan tâm, nhất là tầng lớp vô sản công nông.
Từ những bước đi đầu tiên, chính quyền cách mạng đã triệt bỏ tầng lớp có tài sản. Ở nông thôn thì là cường hào, địa chủ, ở thành thị thì là tầng lớp tư sản công thương. Với cuộc cách mạng vô sản thì tầng lớp có tài sản đều là kẻ thù.

Giờ chúng ta hãy cùng nói với nhau như những người lớn và hãy cùng tôn trọng trí thông minh, nhận thức xã hội của nhau mà đừng giả vờ không biết, giả vờ cười vỗ tay tán thưởng kiểu “hoàng đế cởi truồng” nữa nhé. Xã hội nào muốn phát triển thì cũng đều cần những người phản biện xã hội, đều cần những cải cách mang lại giá trị thực về nhận thức cho các thành viên của xã hội.
Tôi cũng thừa biết rằng, bệnh nhân số 21 và các anh chị đồng chí của anh ấy cũng đều hiểu rằng thứ chủ nghĩa cộng sản chỉ là một giấc mơ hão huyền, cuộc cách mạng vô sản cũng chỉ là cơn lên đồng và bốc đồng của hàng triệu người và thực chất nó sẽ không đi đến đâu cả.
Tôi biết, các anh chị biết, các đồng chí của các anh chị biết lại càng rõ hơn ai hết bởi các anh chị đều là những người thông minh, giỏi giang, học nhiều biết rộng, nhưng không ai nói ra điều ấy bởi quyền lợi, địa vị trong hệ thống nên ai cũng im lặng một cách khôn ngoan mà không nói ra mà thôi.

Tôi thông cảm về điều ấy, không phê phán về điều ấy mà chỉ nhắc đến để thấy rằng chúng ta hiểu nhau mà thôi. Nhưng điều đáng bàn ở đây là có nên dùng tiền thuế của dân, của một đất nước nghèo và lạc hậu để dành cho một thứ được gọi là lý luận về đường lối vô sản hay không? Có thể các anh chị cũng hiểu rằng và cũng chấp nhận đấy là một cái tên thôi và trong tư tưởng các anh chị cũng có ý muốn đổi mới, nhưng tôi e rằng để đất nước đi lên thì với tư duy rạch ròi, khoa học, cái tên cũng cần phải chính xác, công bằng.