Thứ Hai, ngày 07 tháng 7 năm 2014

THƯ TÂM TÌNH CỦA HUỲNH TẤN MẪM GỞI CÁC BẠN THANH NIÊN – SINH VIÊN – HỌC SINH


Nguồn Huỳnh Ngọc Chênh

Sài Gòn, ngày 4 tháng 7 năm 2014
Cùng các bạn Thanh niên-Sinh viên-Học sinh thân mến,
Tôi là Huỳnh Tấn Mẫm, không mang một danh phận nào trong guồng máy công quyền hay một địa vị xã hội, tôi chỉ là một thanh niên – nếu các bạn cho tội dùng từ này – một thanh niên nhiều tuổi, và hơn thế, là một công dân có ý thức trách nhiệm về tình hình đất nước hiện nay. Tôi tiếc là không còn nhiều thời gian và sinh lực như các bạn, để có thể cống hiến một cách xứng đáng và trọn vẹn cho một vận hội mới đang đến với dân tộc.

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 7 năm 2014

Tuyên bố thành lập Hội Nhà báo độc lập Việt Nam



Sài Gòn ngày 4 tháng 7 năm 2014

Tuyên bố thành lập Hội Nhà báo độc lập Việt Nam

Làm thế nào để báo chí và các nhà báo cất được tiếng nói theo đúng nghĩa của hai từ “tự do”? Làm thế nào để báo chí được làm đúng thiên chức của mình, phản biện và xây dựng một xã hội công bằng, một đất nước thật sự độc lập tự chủ, không cúi đầu hoặc run sợ trước hiểm họa ngoại xâm đang quá cận kề?
Đã đến lúc báo chí và các nhà báo Việt Nam cần có tư cách độc lập để trả lời những câu hỏi trên. Tuân theo kinh nghiệm của mọi xã hội dân sự tiến bộ nhất trên thế giới, một trong những giải pháp cần phải có là Hội Nhà báo độc lập Việt Nam.

1* Quan điểm thành lập:

Thứ Năm, ngày 03 tháng 7 năm 2014

Thời sự Việt Nam: chai lì cảm xúc


Nguyễn Văn Tuấn
03-07-2014

Dạo này theo dõi tình hình thời sự ở VN liên quan đến vụ Biển Đông tôi chẳng có cảm giác gì. Nếu có một ông lớn nào mới lên tiếng thì người dân có thể đoán được vị đó nói gì, bởi vì họ chỉ sắp xếp những khẩu hiệu. Nói chung là những phát biểu của họ chẳng có gì phải đáng quan tâm, vì lời lẽ thì chán ngắt (do thiếu tính sáng tạo) và nội dung thì chẳng có liên quan hay ảnh hưởng gì đến vận mệnh đất nước này, hay dân tộc này. Còn bên Tàu thì họ cũng chẳng quan tâm, họ chỉ để cho báo chí mắng vài câu rồi tiếp tục việc làm của họ.

Thứ Ba, ngày 24 tháng 6 năm 2014

Thư ngỏ gửi bà Tòng Thị Phóng, Ủy viên Bộ chính tri Đảng CS Viêt Nam


Tô Oanh,
 Nguyên giáo viên THPT Tô Hiêu Sơn La
                                                                     Tp Bắc Giang , ngày 23 tháng 6 năm 2014

Thư ngỏ gửi bà Tòng Thị Phóng, Ủy viên Bộ chính tri Đảng CS Viêt Nam

Bà Tòng Thị Phóng thân mến,
Ba năm về trước, nhân buổi họp măt thầy trò trường Tô Hiệu, bà còn nhắc tới tên tôi vì hôm đó tôi không thể có mặt cùng mọi người. Cám ơn bà còn nghĩ đến một thầy giáo cũ từ đầu thập niên 70 của thế kỷ trước. Ngày đó, tôi là một thầy giáo có nhiều học sinh biết đến bởi tôi thường yêu cầu quá nghiêm khắc với hoc sinh, tôi lại có tài lẻ là cắt chữ nhanh đẹp và là cầu thủ bóng chuyền xuất sắc của nhà trường . Tiếc rằng với những sai lầm của nền giáo dục VN ( trước đây và bây giờ ), tôi và những thầy khác  đã làm hỏng hết thế hệ trẻ này đến thế hệ trẻ khác của đất nước. Giờ đây, với nỗi sợ hãi và sự vô cảm trong mỗi con người,  người VN dần mất đi sự quan tâm đến vận mệnh đất nước, đến cộng đồng người xung quanh. Đa phần người dân đã chấp nhận sự xếp đặt của Đảng theo khái niệm : “ Mọi cái đã có Đảng và Nhà nước lo “ .
Nhưng không, Cái giàn khoan của bọn Đại Hán họ “Bành” đã thức tỉnh lòng yêu nước của người dân VN. Tình hình biển Đông chắc bà đã biết rõ hơn tôi. Vì chuyện này mà hôm nay, với tư cách người quen biết nhau ( trên cơ sở tình thầy trò ), với tư cách một công dân “ nặng lòng vì đất nước “ để gửi đôi lời tới bà ( môt lãnh đạo cao cấp của Đảng và Quốc hôi ). Tôi viết ngắn thôi :

Thứ Hai, ngày 16 tháng 6 năm 2014

CHUYÊN HÔM NAY MỚI KỂ !

TẠI SAO CÁC BẠN HÀ NỘI ĐẾN NÔI BÀI ĐÓN TÔI NHƯNG KHÔNG GẶP :

Tôi thưc sự cảm động khi xem những hình ảnh dưới đây, không quản đường xa, đêm tối mà các bạn đã cũng nhau lên Nôi bài đón tôi trở về VN sau chuyến đi Mỹ d
ư phiên điều trần Về tư do báo chí cho VN.



Tiếc thay tôi đã không thể được găp họ ! Sao vậy ? Vì an ninh ( Bộ và sân bay ) đã dùng nghệ thuât “Côn đồ và dối trá, hăm doạ” để ly gián moi người với tôi . Nào là cướp điện thoại của tôi ngay khi tôi bước ra khỏi cầu thang máy bay, hăm doạ lái xe đưa đoàn từ HN lên Nội Bài, An ninh trả lời người đại diện trong đoàn rằng ông Tô Oanh có thể không bay về VN trong chuyến bay này, rằng chúng tôi ( an ninh ) không giữ ai cả …vân vân và vân vân….

“Thiên đường Cộng sản “– đến những cái DANH THIẾP cũng bi cầm tù

Tô Oanh

Sau một tháng ở Hoa Kỳ, tôi về Việt Nam vào 9:30 PM ngày 20/5/2014. Ra khỏi máy bay, tôi liền bị 10 thanh niên không mặc sắc phục thuộc lưc lượng nào  ( nó giống bụi đời Chợ Lớn thì đúng hơn ) bủa vây và đưa vào phòng xét hỏi. Hành lý bị lục tung, hộ chiếu, visa và điện thoại  đã bị lũ côn đồ cướp ngay khi tôi vừa rời khỏi cầu thang máy bay.
Tưởng mình sẽ yên thân vì mình đã khai hết những gì mà họ muốn hỏi . Biên bản cũng chỉ lâp môt bản và tôi cũng đã ký ( tuy nhiên tôi cũng chẳng cần đọc lại bởi chuyến đi của chúng tôi là công khai, đúng pháp luật ). Laptop và ổ cứng gắn ngoài và 6 cái USB cũng đã đươc các Tin tặc có hạng kiểm tra. Người ta còn lôi đươc cả những văn bản của các chủ cũ chiếc laptop đã xoá cách đây không dưới 5 năm. Anh “ Quảng nổ “ ở Đại hoc bách khoa quả có ích cho ngành an ninh cộng sản. Tôi được phép cho cả các thứ vào trong va ly. Cho đến khi được ra về họ mới gọi lại thu giữ những thứ trên đây gần 2 tuần lễ mới trả ( dĩ nhiên là tiền thuế của dân phải chi cho xăng xe từ Hà Nội lên Bắc Giang để trả tôi )….

TỪ BẮC GIANG ĐẾN NEW YORK


Ông Tô Oanh bị rớt chuyến metro ở New York khi chúng tôi đang trên đường tới trụ sở Liên Hợp Quốc theo một lời mời, tất nhiên có người dừng lại để đợi ông.Cô gái hướng dẫn bảo tôi : “Từ Bắc Giang rơi tõm vào giữa New York cũng khổ đấy anh nhỉ ?”Chà, cám ơn cô “Từ Bắc Giang đến New York”.Cái title quá đắt cho một bài viết về ông Tô Oanh.
Tôi hỏi ông :
-Có bao giờ anh nghĩ đến việc sẽ đặt chân lên đất Mỹ không ?

Cướp điện thoại và hộ chiếu- hành động côn đồ bất chấp pháp luật


Tô Oanh

Nhân ngày tự do báo chí thế giới, tôi được bà dân biểu Loretta Sancher mờì sang Hoa kỳ dự buổi điều trần “ Hướng tới một nền báo chí độc lập cho Việt Nam “ tại Quốc hội Hoa kỳ. Trong những ngày ở Hoa kỳ, chúng tôi được gặp nhiều vị dân biểu phụ trách các vấn đề Ngân sách, Ngoại giao , thành viên trong phái đoàn đàm phán để Việt nam gia nhập tổ chức TPP…của Quốc hội. Chúng tôi cũng hân hạnh được tiếp kiến vị Phó thứ trưởng Ngoại giao Hoa kỳ. Ở đâu, lúc nào chúng tôi cũng chỉ đề nghị chính phủ Hoa kỳ và các tổ chức Quốc tế giúp đỡ Việt Nam ( kể cả tinh thần và vật chất ). Vậy mà khi chúng tôi trở về Việt nam đã được nhà nước Việt Nam đã coi chúng tôi là phần tử phản động bắt tay với thế lực thù địch nước ngoài. Cá nhân tôi đã được an ninh sân bay Nội Bài sử sự như sau :

Điều Trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ về Tự do Báo chí



                                             Ngày 29/4/2014

Phái đoàn các bloggers, nhà báo độc lập
đến từ Việt Nam:

         Nhà báo độc lập Tô Oanh
         Blogger Nguyễn Tường Thụy
         Phóng viên độc lập Lê Thanh Tùng
         Nghệ sĩ Nguyễn Thị Kim Chi
         Blogger Nguyễn Đình Hà
         Nhà báo độc lập Ngô Nhật Đăng

1. Vấn đề tự do báo chí ở Việt Nam - Nhà báo độc lập Tô Oanh


Tôi là giáo viên đã nghỉ hưu. Trước đây tôi từng tích cực viết bài cho các báo của Nhà nước nhằm phê phán các hiện tượng tiêu cực trong xã hội và góp ý kiến của mình về sách giáo khoa trong trường phổ thông.

Dần dần báo giấy Việt Nam đã mất dần lượng bạn đọc vì chất lượng của những tờ báo ngày càng giảm sút. Sự can thiệp của Ban tuyên giáo các cấp, sự “định hướng” trong các cuộc Giao ban báo chí định kỳ hàng tháng cho các tổng biên tập đã làm cho các tờ báo Nhà nước dẩn mất đi cái đặc thù riêng của mình, không dám đề cập đến các vấn đề có tính chất gọi là “nhạy cảm.” Vì vậy, báo chí Nhà nước dần trở thành các tờ báo “lá cải” để đăng các tin “cướp của, giết người, hãm hiếp...” với mục đích câu khách. Không tờ báo nào dám nói lên hiện tình của đất nước.

NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG HÀNH CÙNG TÔI


Nguyễn Thị Kim Chi
Qua các các phương tiện truyền thông chắc chắn nhiều người đã biết sự có mặt của sáu người chúng tôi trên đất Mỹ. Chúng tôi gồm :
1. Tô Oanh ( người Bắc Giang). Tô Oanh đã gần bảy mươi tuổi,ông rất giỏi về phần mềm vi tính.Tô Oanh là nhà giáo đã nghỉ hưu, ông rất tích cực trong phong trào đòi dân chủ. Ông thường xuyên phóng xe máy từ Bắc Giang về Hà Nội dự những cuộc xuống đường chống Trung Quốc bành trướng. Tôi quen ông trong lần đi dự lễ tưởng niệm 74 chiến sĩ VNCH tử trận để vảo vệ Hoàng Sa năm 1974. Ngoài đời Tô Oanh là một người hiền hòa, khiêm tốn rất dễ gần. Đã nhiều năm nay ông kiên trì viết nhiều bài phanh phui những tội ác tày trời của nhóm lợi ích và những hành động vi phạm nhân quyền của chính quyền và công an Gắc Giang. Đã nhiều lần Tô Oanh bị công an hăm dọa nhưng ông không khuất phục.Ông từng bị bọn lưu manh đón đường gây thương tích nhưng ông không hề sợ hãi.Cô con gái xinh đẹp giỏi giang của ông không xin được việc làm chỉ vì có người cha dám xông xáo đấu tranh đòi quyền lợi cho dân oan. Tôi rất tự hào có một người bạn đồng hành trong chuyến đi này và rất nể phục ông Tô Oanh