Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017

NHỮNG CON NGƯỜI QUẢ CẢM

FB Luân Lê

22-1-2017

Ảnh: internet
Chẳng lẽ nhà nước ta lại sợ cả những ông già và cả phụ nữ hay sao?
Bà Cấn Thị Thêu mất đất kêu oan 10 năm khắp mọi nơi chưa thấu, rồi lại bị bắt với tội “Gây rối trật tự công cộng” theo Điều 245 Bộ luật Hình sự hết sức khiên cưỡng.
Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở Khánh Hoà bị bắt vì hành vi “Tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 88 BLHS.
Hôm qua, bà Trần Thị Thuý Nga ở Hà Nam cũng bị bắt về hành vi tương tự với bà Quỳnh – Tuyên truyền chống nhà nước.
Cũng tương đồng với hành vi này là ông Nguyễn Văn Đài và bà Lê Thị Thu Hà bị bắt giam để điều tra cho đến nay đã hơn 1 năm mà chưa kết thúc giai đoạn này.
Trước đó, ông Trần Anh Kim ở Thái Bình bị bắt theo Điều 79 BLHS về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
Còn ông Nguyễn Hữu Vinh, anh Ba Sàm, mặc dù còn “nguy hiểm” hơn hẳn những người đàn bà nêu trên thì lại bị bắt về tội “Lợi dụng quyền tự do ngôn luận để xâm hại nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của công dân” theo Điều 258 BLHS.
Vậy thử đặt câu hỏi, tại sao nhà nước này, nếu nó tốt đẹp, lại lắm con người đi “tuyên truyền” chống lại họ như vậy? Một nhà nước quản lý kiểu gì mà để những công dân của mình bất bình và lên tiếng phản kháng những hành động của chính quyền nhiều như thế? Và tại sao tuyên truyền lại khiến nhà nước lo ngại và coi nó là nguy hiểm? Tuyên truyền chỉ có độc quyền nhà nước được phép sử dụng? Tự nói xấu mình thì được còn nhân dân chỉ trích, lên tiếng phản kháng thì thành tội phạm, mặc dù họ là người chủ của đất nước, và theo lẽ đó cũng là chủ của chính nhà nước của quốc gia đó?
 KỸ THUẬT NGHIỆP VỤ BẮT NGƯỜI TRONG HOẠT ĐỘNG BẢO VỆ CHẾ ĐỘ
22-1-2017

Công an tỉnh Hà Nam bắt giam và khám xét nhà bà Trần Thị Nga. Nguồn: Công an Hà Nam
Như đã nói, một kỹ thuật rất quan trọng trong nghiệp vụ trấn áp của an ninh là phải chọn đúng thời điểm ra tay, đảm bảo yếu tố bất ngờ (nôm na gọi là “đánh úp”), và giành thế thượng phong, làm mất tinh thần và trấn áp đối tượng ngay từ đầu.
Từ trước đến nay, đã có một số người “xin” đi tù thay cho hoặc cùng với các tù nhân lương tâm (như Nguyễn Anh Tuấn trong vụ Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vụ Trương Duy Nhất, và mới hôm qua là Hoàng Dũng trước vụ bắt Thúy Nga).
Họ đều rất dũng cảm, và chính thái độ không sợ hãi của họ là cái mà an ninh cộng sản căm ghét nhất.
TÍNH CHẤT KHỦNG BỐ CỦA LỰC LƯỢNG AN NINH BẢO VỆ ĐẢNG
21-1-2017

Nhà hoạt động Trần Thị Nga bị công an khởi tố bắt giam theo điều 88. Ảnh: internet
Tôi tin rằng hiện nay, đa số người dân thường, khi nghe các nhà hoạt động dân chủ-nhân quyền gọi công an Việt Nam bằng các từ như “an ninh cộng sản”, “mật vụ cộng sản”, “khủng bố”, “côn đồ”, v.v. đều cảm thấy dị ứng, thậm chí khó chịu, mà nguyên nhân chính là vì họ không tin lực lượng chấp pháp của “Đảng và Nhà nước” lại có thể như vậy.
Nhưng sự thực – dù rất cay đắng – lại đúng là như thế: Chúng ta đang là dân của một nhà nước độc tài công an trị, và lực lượng an ninh đóng vai trò vừa là rường cột vừa là công cụ của cái nhà nước ấy; nó vận hành nhờ hai vũ khí chính: lừa đảo và khủng bố.
Bài viết ngắn dưới đây chỉ tập trung vào vũ khí thứ hai của nó: khủng bố.
Trước hết cần hiểu khủng bố là gì. Khủng bố là việc cố ý sử dụng bạo lực (bằng cả hành động lẫn ngôn từ) nhằm gây sợ hãi, trên một diện càng rộng càng tốt, để đạt một mục đích chính trị nào đó, chẳng hạn như tác động tới chính sách: Buộc nhà nước phải thay đổi hay xóa bỏ một chính sách sai lầm, hoặc đe dọa để dư luận không dám ủng hộ nó nữa.

LÝ DO CHỊ BỊ BẮT !

THÚY NGA 


Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

Ngày 19.1.1974 – 19.1.2017

18-1-2017
Là người Việt Nam, vì sao không được phép quên ngày này, 19.1.1974? (và tất nhiên, vô số ngày tháng đau buồn khác nữa chỉ tính riêng trong thế kỷ XX và XXI)
Bởi vì đó là một trong những ngày chúng ta nhìn thấy rõ ràng nhất bi kịch của Việt Nam. Bi kịch của một nước nhỏ, chỉ là một con cờ trên bàn cờ chính trị quốc tế được chơi bởi những cường quốc.

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

‘Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan’

FB. Tèo Ngu Khìn

Thứ trưởng Bộ Tài Chính, ông Đỗ Hoàng Anh Tuấn cho biết:
“Thuế bảo vệ môi trường đối với xăng dầu hiện ở mức 3.000 đồng/lít, nếu nâng lên hết khung hoặc vượt khung, thì giá trị thu được sẽ gấp khoảng 10 - 20 lần so với số trực tiếp thu từ sử dụng đất phi nông nghiệp hiện nay”, ....đối tượng thu và phương thức thu cũng “được lòng dân hơn”!
Được lòng dân hơn? Được lòng dân mà báo Lao Động, đề cập trong bài “1 lít xăng gánh tới 8.000 đồng thuế môi trường: Tăng rồi tiền để làm gì?” đã phải đặt dấu hỏi to tướng rằng: cần phải rành mạch câu chuyện tăng thuế môi trường cho mặt hàng xăng thì để làm gì?
Báo này cũng cho biết, số thu từ thuế bảo vệ môi trường liên tục tăng ổn định qua các năm như sau:
- Năm 2012 thu thuế môi trường là 11.160 tỉ đồng;
- Năm 2013 là 11.512 tỉ đồng;
- Năm 2014 là 11.970 tỉ đồng;
- Năm 2015 là 27.020 tỉ đồng;
- Năm 2016 thu 42.393 tỉ đồng.
Nhưng tổng chi sự nghiệp môi trường lại chỉ như sau:

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

VẪN CHUYỆN TÀU THÌ LẠ, SỰ HÈN HẠ VẪN QUEN !


1. Từ chuyện tàu thì lạ, sự hèn hạ thì quen :
Nếu tôi nhớ không lầm thì từ những năm 2009 cụm từ : tàu lạ “ được báo chí quốc doanh nói đến nhiều. Nỗi kinh hoàng về “ tàu lạ “ đã ám ảnh ngư dân VN trên biển Đông. Rồi đến những năm 2011, 2014, 2015 và 2016 thì nỗi kinh hoàng này ngày càng gia tăng. Hi hữu lắm mới có một vài bài báo quốc doanh dám chỉ mặt đặt tên như :
-  “Ngày 24-09-2011, khi 2 tàu cá của ông Trương Văn Đức và ông Trương Tài chạy vào quần đảo Hoàng Sa tránh bão thì bị tàu chiến Trung Quốc xua đuổi, phải ra khỏi khu vực đảo Trụ Cẩu. Nhưng, chạy được 30 hải lý, thì tàu chiến mà biên phòng Việt Nam gọi là “tàu lạ” đã đuổi theo đâm vào tàu cá Quãng Ngãi, xịt nước và bắn vào tàu cá làm cháy cabin và máy liên lạc”. 
- Lúc 16 giờ ngày 26/5/2014 , tàu cá của Trung Quốc số 11209 đã đâm chìm tàu cá ĐNa 90152 của ngư dân Đà Nẵng.
- Chiều tối nay (29/5/2014), 10 ngư dân và tàu cá ĐNA 90152 bị Trung Quốc đâm chìm đã được các lực lượng cứu nạn, cứu hộ đưa vào đảo Lý Sơn an toàn.

HƯỞNG ỨNG THƯ NGÀY 14/1/2017:



TRUNG QUỐC TỪ NGHÌN ĐỜI NAY ĐÃ THÈM MUỐN VIỆT NAM CHÚNG TA, ĐÓ LÀ VẤN ĐỀ KHÔNG PHẢI BÀN CÃI.

(Hoàng Thế Nhân)



Họ dùng biết bao cuộc chiến nhằm thâu tóm nước ta nhưng đều thất bại, và họ biết nếu tiếp tục tạo ra những cuộc chiến kéo dài hàng chục hay hàng trăm năm như cách họ đã làm trong quá khứ thì kết quả cũng chẳng khả quan hơn.
Vậy Trung Quốc đối phó với một Việt Nam cứng đầu bằng cách nào để có thể bất chiến tự nhiên thành?
Đơn giản là họ sẽ huỷ diệt Việt Nam bằng cách tạo ra một chính phủ đầy rẫy tham nhũng, huỷ diệt nền giáo dục với việc tạo ra những thói xấu cực kỳ lợi hại như đố kị, tham lam, ích kỷ và háo danh.
Từ sự huỷ diệt đó, họ biến Việt Nam thành một XH mà quan chức thì mặc sức vơ vét, bán rẻ tài nguyên đất nước để làm giàu bằng mọi cách. Người nghèo thì khinh ghét người giàu, kẻ vô học khinh bỉ người trí thức, đám trí thức thì say đứ đừ với những loại học hàm học vị và vô số các danh hiệu, dân chúng thì vì chút lợi nhỏ sẵn sàng đầu độc giết hại lẫn nhau.
Họ đề cao tệ sùng bái cá nhân, dựng những con người bình thường thành các bậc thần thánh, đặt tên họ cho các địa danh hay những con đường để dẫn dụ dân chúng sùng bái và thèm khát được trở thành giống họ.
Cứ như vậy, vài chục năm sau, chúng sẽ có một đất nước gồm toàn những bọn tham lam và ngu dốt, được cai trị bởi bọn ăn cướp cũng tham lam và ngu dốt hơn bội phần.

Bất chiến tự nhiên thành là ở đó chứ đâu!